Thư nào mẹ cũng nói nhớ tôi, nhắc tôi về thăm nhà. Còn tôi cứ hứa mãi. Tôi không muốn về nơi vẫn còn nguyên dấu tích nỗi đau của tôi.

Nhưng người ta không thể dứt bỏ quê hương. Nén nỗi đau, tôi về với mẹ. Sau những phút gặp mặt hồ hởi, mẹ nói, giọng buồn buồn:“Con gái cái Thơm đã 3 tuổi rồi”. Tôi nhìn đi nơi khác, khẽ “Dạ”. Mẹ thở dài, ánh mắt ưu tư: “Khổ! Từ bấy đến nay, con bé chưa một lần gặp cha”. Tôi lục túi, lấy cái áo, bước ra sau nhà : “Con đi tắm đây”. Mẹ theo sau: "Con đừng giận chúng nó nữa. Hãy quên quá khứ đi, cho nhẹ lòng con ạ!”. Tôi lại “Dạ”, cho mẹ yên lòng. Nhưng không biết mình có làm thế được không?

Nhà tôi đầu làng. Nhà Thơm cuối xóm. Thơm cao lớn, xinh đẹp, nhanh nhẹn và họat bát. Ngược lại, tôi không đẹp, thấp bé, gầy gò, nhưng điềm đạm, chín chắn hơn. Tính tình khác nhau nhưng hai đứa thân nhau, chẳng mấy khi cãi nhau.

Vào đại học, chúng tôi thuê nhà sống chung. Tôi học Y nên bận rộn hơn Thơm học Kinh tế. Quà quê gởi lên cùng hưởng. Vui buồn, gian khó chia nhau.

Năm thứ 3, tôi có người yêu. Anh tên Hưng, hơn tôi 5 tuổi. Thơm chê Hưng xấu trai, cù lần. Nhưng tôi yêu Hưng vì anh hiền lành, chân thực và hài hước. Những câu chuyện Hưng kể làm tôi cười mệt nghỉ. Những khi Hưng cười, hàm răng trắng bóng khiến gương mặt sạm nắng của anh bừng lên, rạng rỡ. Tôi yêu biết bao nụ cười ấy.

Trong khi đó, Thơm được khối anh chàng đẹp trai, con nhà giàu “trồng cây si”. Nhưng vì “kén cá chọn canh” nên các mối tình của Thơm đều thuộc dạng “Fastfood”, nhanh đến, nhanh đi. Thế nên, trong khi tôi “dừng chân” cùng Hưng thì Thơm vẫn là “người lữ hành cô độc”. Tuy không thích Hưng, nhưng những khi anh đến, nể tôi, Thơm vẫn tiếp đón vui vẻ. Dần dần, thái độ của Thơm với Hưng không còn lạnh nhạt, xa cách. Thậm chí, Thơm còn nói: “Kể ra, nhìn kỹ thì chàng Hưng không đến nỗi nào.Thân hình lại rất chuẩn nữa. Cậu may mắn đấy!”. Nghe vậy, tôi rất vui. Tôi nhờ Thơm tiếp đón, chăm sóc Hưng những ngày tôi thực tập trong bệnh viện. Nó gật đầu, cười rất tươi: “Cậu yên tâm! Mình sẽ chăm sóc anh ấy thật chu đáo, như một người yêu chăm sóc người yêu, nhé!”


Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Tôi tưởng Thơm đùa. Hóa ra không phải. Sau này nghĩ lại, tôi nhớ những lần thấy Thơm nhìn Hưng bằng ánh mắt khang khác, có gì đó say đắm và khao khát. Nói chuyện với Hưng, giọng Thơm nũng nịu và ngọt ngào. Thỉnh thoảng, làm như vô tình, Thơm để lộ những cử chỉ thân mật, gần gũi với Hưng. Nhưng tôi không hề nghi ngờ. Bởi tôi tin Hưng yêu tôi. Tôi nghĩ Thơm đâu có thiếu thốn gì mà phải cướp người yêu của bạn.

Đến một ngày. Từ bệnh viện trở về nhà vào sáng sớm, tôi bàng hoàng khi bắt gặp Hưng và Thơm đang bên nhau trên giường…

Thay vì ôm mặt bỏ chạy hay gào thét, tôi chỉ ngồi yên, chết lặng. Trong ngực đau như thể bị ai cầm dao cắt ra từng lát nhỏ. Hưng quì xuống trước mặt tôi: “Đó là lỗi của anh! Anh xin lỗi! Anh không xứng đáng với tình yêu của em”. Tôi tưởng Thơm cũng sẽ làm như Hưng, sẽ nói những lời Hưng đã nói. Không hề! Thơm nhìn tôi bằng ánh mắt bình thản. Và giọng nói cũng bình thản: “Cậu cứ xỉ vả, chửi mắng, đánh đập…làm gì mình cũng được. Nhưng mình yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu mình. Giữa mình và cậu, anh ấy đã chọn mình. Thế thôi”. Tôi quay sang, nhìn sững vào mặt Hưng: “Có phải thế không?”. Hưng cúi đầu, im lặng…

Ít lâu sau, tôi nghe tin Thơm bỏ học, về quê sinh con. Tôi không gặp lại hai người từ ngày ấy...

Hạ Vi (PNO)

BACSI.com