Ừ, là con gái mà nói thích con trai trước thì sẽ rất dễ bị bị mất điểm nhưng tớ vẫn thích thế đấy, thà bị từ chối còn thoải mái và dễ chịu hơn là cứ phải giấu kín tình cảm của mình...

Cậu có biết khi cậu ngồi đấy và đang đọc những dòng chữ này, thì có một người đang vùi đầu vào chăn, như chạy trốn cho đến khi biết cậu đã đọc xong để chờ một câu nói từ cậu, bất kể là gì thay cho sự im lặng không? Có bao giờ bỗng dưng thức dậy cậu nhận ra mình đã thích một người mà mới chỉ quen và tình cờ gặp vài lần chưa? Chẳng có gì lạ lùng cả nhưng thật sự là không bình thường một chút nào đúng không? Tớ biết điều ấy nhưng chỉ là thích thôi mà chứ có phải yêu đâu...Cũng như mình ghét một người chỉ vì nhìn người ấy thấy ghét thế thôi chẳng cần có lí do gì cả.

Tớ thích cậu vì cái cách tớ và cậu quen nhau không như cách mà tớ quen mọi người.

Tớ thích cậu vì cậu rất dễ gần nhưng lại rất khó gặp.

Tớ thích cậu vì ngay lần đầu tiên quen nhau tớ đã nói chuyện với cậu rất tự nhiên mà chẳng một chút ngại ngùng đến nỗi quên cả hỏi tên cậu.

Tớ thích cậu vì cái cách mình nhẹ nhàng cười khi gặp nhau dưới nhà để xe và...

Tớ thích cậu vì lần thứ hai mình gặp nhau tớ đã không nhận ra cậu để đến khi cậu cười với tớ, thoáng chút bối rối, tớ nhận ra cậu...

Tớ thích cậu chỉ vì những gì đơn giản như thế thôi nhưng cũng đủ tao ra một tình cảm đặc biệt nơi tớ.

Hà Nội lạnh quá, ngồi một mình gặm nhấm nỗi cô đơn rồi tự nhiên tớ nghĩ đến cậu, đã lâu rồi tớ và cậu không tình cờ gặp nhau nữa nhỉ? cho dù tớ có cố tình đi học về muộn hơn một chút chỉ vì nghĩ sẽ gặp cậu cũng đi học về.

Tớ thích cậu nên tớ mới cố tình quên mang chìa khóa lúc đi học để đứng dưới cổng giữa trời mùa đông lạnh đến 8 độ mà tớ vẫn thấy ấm...

Tớ thích cậu nên ngày nào cũng siêng xuống nhà đi chợ hơn mặc dù tớ có thể ở nhà để chị đi mua đồ.

Tớ thích cậu nên cậu luôn là người mà tớ nghĩ đến trước khi chìm vào giấc ngủ tít mù không còn biết gì.

Tớ thích cậu nên tớ chẳng còn cảm thấy buồn nữa khi biết cậu ít hơn tớ một tuổi.

Tớ thích cậu nên tớ vẫn có thể vui vẻ như không có chuyện gì nếu lỡ có tình cờ gặp cậu thêm lần nữa.


Tớ thích cậu nên tớ mới cố tình quên mang chìa khóa lúc đi học để đứng dưới cổng giữa trời mùa đông lạnh đến 8 độ mà tớ vẫn thấy ấm... (Ảnh minh họa)

Có thể tớ không xinh như những người mà cậu đã quen hay không học giỏi bằng cậu và các bạn của cậu, tớ không nổi bật để cậu phải chú ý, tớ cũng không dũng cảm đến mức gõ cửa phòng cậu để mượn chìa khóa lúc tớ thật sự cần. Nhưng tớ biết tớ là chính tớ và sẽ chẳng giống bất kì ai, không quá mạnh mẽ nhưng đủ can đảm để nói ba từ "tớ thích cậu" và đủ can đảm để nghe cậu nói là cậu đã có một nửa rồi.

Nói là sẽ buồn khi nghe cậu từ chối có lẽ là không đúng mà đúng hơn là tớ sẽ cực kì buồn đấy, nhưng nó sẽ chẳng là gì cả và tớ sẽ vẫn trở lại bình thường được như trước khi gặp cậu bởi vì tớ thích cậu chứ không phải là... tớ yêu cậu, bởi vì tớ muốn và dám sống thật với tình cảm của mình chứ không phải là muốn có được cậu.

Ừ, là con gái mà nói thích con trai trước thì sẽ rất dễ bị bị mất điểm nhưng tớ vẫn thích thế đấy, thà bị từ chối còn thoải mái và dễ chịu hơn là cứ phải giấu kín tình cảm của mình. Để rồi một ngày nhận ra rằng cánh cửa này đóng lại thì vẫn còn nhiều cánh cửa khác mở ra chứ không phải cứ âm thầm chờ đợi, sẽ chẳng giống con người tớ chút nào. Mà lỡ biết đâu một ngày nào đấy cậu không còn ở đây nữa thì ít ra tớ vẫn chẳng hối hận vì lúc trước đã không nói ra với cậu.

Và vì cậu ạ! tớ còn đọc ở đâu đấy một câu là "Nếu bạn yêu một người nào đó, đừng đợi đến ngày mai mới nói cho người ấy biết điều đó, bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa". Nhưng tớ không yêu cậu đâu, vì tớ biết tình cảm của tớ chưa đủ sức để gọi là yêu mà chỉ là thích thôi nhé.

Tớ thật sự thích cậu!

khỉ ngốc [email protected]

(Eva.vn)


BACSI.com