Trong tình yêu, tôi đã yêu hai người. Một người là mối tình đầu, là sự trong sáng trong tình yêu của tôi. Một người là mối tình cuối, là tình yêu thật sự trong tôi. Cho đến bây giờ, tôi mới thấy rằng, tôi đã yêu tình cuối của mình nhiều đến thế nào.

Mối tình đầu của tôi

Cuối năm thứ nhất Đại học, tôi yêu một người con trai, anh là người cùng làng với tôi, hơn tôi một tuổi. Có lẽ tình cảm của tôi dành cho anh có một nửa là tình yêu, một nửa là tình thương vì anh có cuộc sống khó khăn, thiếu thốn tình cảm của người bố dành cho con (bố anh mất cách đó mấy năm). Anh chỉ học hết lớp 9 rồi bỏ học vì một mình mẹ anh không đủ sức để nuôi cùng lúc bốn người con ăn học. Anh vào Nam làm việc cùng với bác anh để có tiền giúp mẹ nuôi em. Trong một lần về quê, anh và tôi có gặp nhau, thế là chúng tôi trở thành người yêu của nhau. Mỗi năm tôi và anh chỉ gặp nhau có một lần vì chỉ đến Tết anh mới về quê.

Chúng tôi, mỗi người một nơi, tôi thì học ở Hà Nội, còn anh thì làm việc trong Nam. Tôi đã giành cho anh nhiều tình yêu, tình thương của một đứa con gái mới yêu lần đầu. Tuy nhiên, anh lại không như vậy. Qua người em họ của mình cũng ở trong đó, tôi được biết anh không chung thủy với tình yêu của tôi. Nhưng tôi đã bỏ qua tất cả để có thể tiếp tục bên anh. Cho đến một ngày, chị gái của tôi cũng làm việc ở trong Nam gọi điện về, chị chỉ nói với tôi một điều rằng: “Chị sẽ không bao giờ chấp nhận L làm em rể của chị, làm chồng của em”. Đầu óc tôi trống rỗng, quay cuồng.

Tại sao chị ấy lại nói như vậy khi mà trước đây chị vẫn ủng hộ tôi và L? Tôi hỏi thì chị ấy không nói vì sao lại như vậy. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng biết được sự thật. Hôm đó là mùng 8/3, tôi được biết L cùng một người bạn nữa sẽ đến chỗ chị gái tôi ở trọ, và cùng với mấy người bạn của chị tôi, họ cùng nhau đi hát karaoke. Cuộc vui hôm đó kéo dài đến gần 0h, và nhà trọ của chị tôi đã đóng cửa. Vậy là L đã bàn với bạn mình là thuê nhà nghỉ cho chị tôi cùng mấy người bạn nghỉ lại. Chị tôi vì buồn, uống nhiều bia nên đã say (chị vừa mới hoàn tất thủ tục li hôn với người chồng bội bạc được khoảng gần hai tháng).


Đêm hôm đó, L cũng đã ngà ngà say. Và chuyện ấy đã xảy ra làm tôi choáng váng. L đã làm cái việc đáng ghê tởm đó với chị gái người yêu mình. Tôi đã suy sụp. Tôi hận hai người đó. Hai người mà tôi vô cùng yêu thương nhưng lại cũng là những người làm tôi tổn thương nhiều nhất. Tôi đã cố tình uống thật say để quên đi cái sự thật đau đớn đó, để có thể dễ chìm vào giấc ngủ hơn, tôi đã sống bằng nỗi đau của sự việc đó một thời gian dài. Tôi chia tay L, khoảng 8 tháng. L van xin tôi hãy tha thứ cho L, bởi vì đến khi mất tôi, L mới cảm thấy cái quan trọng nhất với anh ta là tôi.

Tôi tha thứ cho L, cho chị gái, bởi vì đó là mối tình đầu của tôi. Và tôi thì vẫn cứ làm người yêu của L nhưng tôi chẳng xác định tương lai gì với anh.

Mối tình cuối của tôi

Anh hơn tôi 6 tuổi. Anh là người yêu của đứa bạn cùng phòng trọ với tôi. Anh có vẻ ngoài ưa nhìn, thêm vào đó là cái vẻ bất cần đời, xem thường mọi thứ và có lẽ cũng xem thường tôi. Tôi ghét cái vẻ bất cần đó của anh, ghét mỗi lời nói anh nói ra với mọi người, bởi vì những lời anh nói toàn xỏ xiên nhau, là “đâm bị thóc, chọc bị gạo”.

Tôi thân với người yêu của anh, anh cũng quen biết với người yêu của tôi. Tôi xem anh là một con người đáng ghét, anh cũng chẳng thấy ở tôi có điểm gì thu hút. Tôi cứ ngỡ anh và tôi là hai đường thẳng song song, không bao giờ đi chung một đường. Vậy mà…

Năm cuối tôi đi thực tập ở Trường Chính trị tỉnh, anh có nhờ tôi mua quyển Từ điển Hàn – Việt. Ngày tổng kết của đợt thực tập, anh có công việc phải xuống thành phố, anh gọi điện cho tôi, hỏi tôi có muốn đi ra biển chơi không. Bởi vì một đứa con gái đã 22 tuổi đầu, sống ở một tỉnh có bãi biển đẹp, nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy biển, nên tôi đã vui vẻ nhận lời trong sự háo hức. Tôi với anh cùng đi xe máy ra biển chơi. Ra đến nơi, tôi thực sự thích thú. Chiều hôm đó biển động. Mùa đông biển rất vắng người, chỉ có một vài đôi yêu nhau đi dạo. Mọi người cũng nghĩ tôi và anh là người yêu của nhau. Tôi tách anh ra, một mình thẩn thơ nhìn biển, cảm giác thật khác. Lạ lẫm, tôi thấy mình thật nhỏ bé và cô đơn.

Tôi cứ đứng nhìn ra xa xăm, rồi ngồi xuống viết tên mình lên trên cát một cách vô thức (tôi biết được tôi viết cái gì cũng là do anh nói lại cho tôi) mà không hay biết rằng anh ở đằng sau đang nhìn tôi chăm chú. Và một cảm giác khác lạ về tôi đã nhen nhóm trong anh. Chúng tôi dạo chơi ở biển khoảng hơn 30 phút rồi quay trở về thành phố ăn cơm. Ăn cơm xong, tôi và anh ra về thì cái xe máy bị chết máy, tìm mãi mới được nơi sửa xe. Sửa xe xong cũng đã hơn 9h đêm. Từ thành phố về đến nhà của tôi và nhà anh phải mất gần 2 tiếng đồng hồ. Tôi vẫn quyết định về. Quãng đường hôm đó tôi cảm thấy như bỗng dài hơn, xa hơn. Trên đường về, hai chúng tôi cũng ít nói chuyện với nhau. Tôi nghĩ lại lúc ở biển, nếu anh là người yêu của tôi thì hay biết mấy, anh sẽ vòng tay ôm tôi từ phía sau để cùng tôi ngắm biển, để tôi cảm thấy ấm áp và bớt cô đơn.

(còn tiếp)


VTT – TTBDCT
(Eva.vn)


BACSI.com