Giống như hai người và một sợi dây, khi một người cố gắng kéo căng thì đầu kia thả lỏng, khi người bắt đầu nắm lấy thì phía còn lại… buông xuôi.



Sao không thể- cùng thả hoặc cùng kéo, chẳng phải sẽ đỡ mệt mỏi hơn sao?



Nếu thấy một người kéo, dù mệt mỏi cũng đừng quay mặt bỏ đi, vì như thế sẽ dễ tổn thương lắm…

… Nhưng nếu bỏ đi rồi thì đừng quay đầu lại, đừng nắm lại sợi dây cũ làm gì…

…Đừng sống theo kiểu ỡm ờ. GIỐNG kẻ hai mặt- sống hời hợt và thích bắt cá hai tay lắm đấy!



Nếu đã thấy người còn lại buông xuôi, thì đừng cố kéo nữa nhé!

…muộn màng rồi…

… Nhưng nếu dám kéo, thì đừng bao giờ thả ra, dù gặp bất cứ chuyện gì…

…Đừng GIỐNG như kẻ nửa vời, nửa đi nửa ở, thích chơi đùa và khó đoán biết…



>>> Cậu bảo cậu là người chẳng bao giờ cô đơn…

Uh, đúng rồi…

Xung quanh con gái nhiều đến thế cơ mà, không có người này thì sẽ có người khác thay thế. Hôm nay là một người, có thể tuần sau lại là người khác…

Luôn có những cô gái để để những stt ngọt ngào…

Luôn có những cô gái sẵn sàng thì thầm trò chuyện hàng giờ, có khi đến tận sáng…

Luôn có những cô gái nghe cậu hát mỗi đêm…

Như thế thì làm sao buồn được nhỉ?

…Đôi khi người ta thay áo cũng chẳng nhanh bằng cậu đâu…



>>>Cậu bảo cậu chẳng cần mất công tán tỉnh ai, tự họ tìm đến rồi tự tỏ tình…

Đáng tự hào đến thế hả cậu?

“Tự tỏ tình”… -Nghe rẻ rúng thật đấy!

Người vì cậu, dám bước qua cả lòng tự trọng… thứ tình cảm đó- đáng được trân trọng và giữ gìn, đừng xem nó rẻ rúng như thứ đồ chơi, một thứ chiến tích để khoe khoang!

Những gì cậu nói ra không khiến người ta thất vọng, mà chỉ cảm thấy chua chát và tuyệt vọng, tuyệt vọng cho thứ tình cảm không lối thoát…

Người như cậu…

… Có biết thế nào gọi là TÌNH YÊU không?

“Có những cái còn lớn hơn cả tình yêu?…”

…Là cái “tự ái” của cậu à?

Một người đàn ông…

Dám hi sinh cả mạng sống của mình để bảo vệ tình yêu, bảo vệ người con gái mà họ yêu quý. Dám yêu, dám chịu thất bại. Dám chịu trách nhiệm trước những việc mình làm, những lời mình nói ra…

Cậu…

… Ngay đến một “cái tôi” nhỏ bé cũng không thể vượt qua, một lời nói cũng không chắc chắn, một sự thật cũng không dám thừa nhận…

… hèn nhát và yếu đuối…

Không một lời nói và hành động rõ ràng- chỉ bằng những cảm nhận đơn thuần, tình yêu sẽ giống như bài toán không lời giải, người ta chỉ có thể ngồi đoán mò cho đến lúc mất đi niềm tin và mệt mỏi xóa đi đáp án mình mong đợi…

Thế nhưng cậu trông chờ người khác cảm nhận được điều gì?…

Từ cái ngạo mạn… thích nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm…

Tìm được niềm tin ở một người như cậu…

… thật phù phiếm…



Đôi khi tự hỏi…

Sao trái tim mình không chọn…

Một người đàn ông trưởng thành, có hình thức và địa vị, có sự quan tâm ấm áp, dám yêu và dám chấp nhận…

Tại sao lại làm khó mình, tại sao lại lắc đầu nhẹ bẫng mỗi khi người khác muốn mở lòng, tại sao lại tự tìm cho mình con đường khó đi…

Tại sao không thể vì một người như thế mà cố gắng…

Đôi khi tự hỏi…

Sao mình lại phải tự làm khổ mình, chối bỏ những cơ hội, để mất nhiều thời gian vô nghĩa, hướng mình vào những suy nghĩ vô vọng và tiêu cực…

Nếu một lần thực sự biết được cảm giác yêu một ai đó thật lòng, cậu sẽ biết được cảm giác khi thất vọng- Khi không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì, khi mà cả đêm dài không thể chợp mắt…

Bây giờ tớ mới hiểu thế nào là mù quáng, thế nào là ngu ngốc…

Thế nên lần này kết thúc, sẽ thôi không hi vọng, không suy nghĩ, sẽ dành tất cả tình cảm và sự quan tâm cho một người xứng đáng…

>>>Buông tay nhé! Hãy giữ cái tự ái của cậu. Với những cô gái bên cạnh mình như thế, cậu cũng sẽ chẳng buồn đâu…

Lo lắng cho cậu, chẳng khác nào tớ “mang cọc cho rêu”…

Vì tớ biết, cậu vẫn sẽ luôn biết cách làm mình vui vẻ dù có bất cứ chuyện gì xảy ra…

Nhưng tớ sẽ chúc cậu, sớm tìm được một người, có thể khiến cậu bước qua mọi thứ, không chỉ là cái tôi nhỏ bé. Thực lòng mong cậu hạnh phúc!







<M.T>