Anh ơi, sống trên đời ai chẳng mong mình được hạnh phúc được yêu thương được sống hết lòng với người mình yêu thương, phải không anh...


Em sống trong nỗi đau đớn về tinh thần và dày vò về thể xác vì bị chồng bạo hành

Nhưng tại số kiếp đưa đẩy để em gặp phải từ khi em còn là cô bé con 12 tuổi, rồi cứ như thế để em gặp được những người mà em đã hết lòng yêu thương nhưng họ lại không yêu thương em. Không thể bỏ qua và quên đi quá khứ của em.

Để em phải tủi phận như ngày hôm nay. Bước chân theo chồng là em bước vào kiếp đọa đầy (mặc dù em đã nói với chồng em không còn trong trắng anh vẫn quyết lấy em). 2o năm ngậm đắng nuốt cay vượt qua tủi nhục, sự dày vò đau đớn làm con tim tái tê quặn thắt. Sống tồn tại trên cõi đời này đúng bổn phận và nghĩa vụ của người phụ nữ đã có chồng.

Ai cũng bảo em là người hạnh phúc nhưng không ai biết và hiểu được rằng bên trong cái vỏ hạnh phúc ấy lúc nào cũng tràn đầy giông bão. Em lao vào công viêc vất vả, nặng nhọc, lấy công việc làm niềm vui để quên đi nỗi tủi nhục xót xa. Nhiều đêm tinh thần bị đày đọa thể xác bị dày vò, đánh đập dã man tưởng chừng không chịu đựng nổi muốn tìm cái chết để giải thoát cho mình khỏi kiếp sống này. Hay ly hôn để giải thoát khỏi vỏ bọc gia đình hạnh phúc mà không đủ can đảm, lại đành cam chịu và cam chịu mà thôi.

Biết nói sao cho anh hiếu hơn 20 năm qua em đã cố gắng sống thật tốt, cố gắng vươn lên để tìm lại lòng tin tình yêu thương. Từ con số không về vật chất, đến được như ngày hôm nay đã rơi không biết bao nhiêu mồ hôi cả máu và nước mắt vật chất thì tự dùng sức khỏe chăm chỉ chịu khó để kiếm tìm. Còn tình yêu, niềm tin thì tìm hoài tìm mãi… Mọi người nghĩ rằng cuộc sống của em kinh tế đủ đầy con ngoan ngoãn học giỏi có đủ nếp tẻ, vợ chồng đẹp đôi chịu khó còn hạnh phúc nào hơn. Không ai hiểu được nỗi đau trong em như thế nào, em nghĩ rằng mình sẽ cam chịu như vậy sống tồn tại như vậy cho đến hết đời.

Sức chịu đựng nào cũng có giới hạn, khi chồng đánh đập, sỉ nhục, vu oan quá uất ức em đã chạy lao ra con sông trước nhà định kết thúc cuộc đời mình nhưng tiếng gọi mẹ xé lòng của con lớn hình dáng lẫm chẫm của bé em, còn mẹ già em nữa mẹ sẽ đau lòng như thế nào?. Nếu em chỉ nghĩ cho một mình em. Giải thoát cho một mình em thì thật là ích kỷ phải không anh. Nếu em chỉ biết giải thoát cho em thì thật nhẫn tâm phải không anh?

Thay vì tìm đến cái chết em quay trở về và tự chặt đi đốt ngón tay út của mình, để mặc máu hòa nước mắt, lấy nỗi đau thể xác quên đi nỗi đau tinh thần mà sống tiếp. Tâm hồn em tan nát rã rời, trái tim hóa đá lạnh băng không cảm xúc. Sống tồn tại như một cái xác di động chưa hết nợ đời nên chưa thể đem chôn đi mà thôi.em đã nghĩ đến giải pháp ly hôn nhưng lại lo con trai ở với bố… nhỡ con không nên người em sẽ ân hận suốt đời,.

Em nghĩ rằng mình sẽ cam chịu như vậy cho đến hết đời. Rồi em gặp và biết anh, không hiểu sao em luôn âm thầm quan tâm đến anh, nghĩ về anh. Con tim em rung lên mỗi khi gặp anh. Em hiểu anh đã có gia đình, một gia đình hạnh phúc. em sẽ chẳng là gì trong suy nghĩ của anh . Đối với anh em chỉ là một người phụ nữ đã có gia đình hạnh phúc, là một người bình thường, thậm chí tầm thường so với anh. Có phải vậy không anh?.

Biết vậy mà em vẫn âm thầm yêu, âm thầm nhớ, âm thầm khát khao….

Khi con đã lớn vào đại học và mức độ tàn tệ trong gia đình ngày một gia tăng, em đã không còn đủ sức chịu đựng cuộc sống ngột ngạt nên làm đơn ra tòa án huyện. Trước những lời vu oan giá họa của chồng khi cuộc sống gối chăn lạnh nhạt và lời đàm tiếu, rèm pha của thiên hạ, tự nhiên em thấy sự cố gắng của mình 20 năm qua chẳng còn ý nghĩa gì nữa hết. Em đã cố gắng vì đâu để làm gì và được gì? Thật là buồn phải không anh?! .

Em không là người hoàn hảo nhưng em đã đứng lên như thế nào? cố gắng ra sao trong 20 năm qua? vậy mà… Em chỉ nhận được sự coi thường, không tôn trọng. Chồng ích kỷ gia trưởng không tin tưởng cả về tình cảm lẫn tiền bạc thậm chí em là nơi để trút hận thật đau đớn…

Khi biết chuyện gia đình em, ai cũng bất ngờ, ai cũng tưởng là hạnh phúc, vậy mà… anh cũng ngạc nhiên và bất ngờ lắm phải không anh?!. Vì 10 năn quen nhau anh thấy em luôn vui vẻ tươi tắn mỗi khi ra khỏi nhà tham gia sinh hoạt xã hội. Anh nhắn tin hỏi thăm em, động viên em chia sẻ cùng em, muốn gặp riêng em. Anh có hiểu cảm xúc trong em khi đó như thế nào không anh? Vui mừng hạnh phúc, phân vân lo lắng. Lý trí bảo không đi gặp anh vì đàn ông thích là chỗ dựa cho người phụ nữ cô đơn yếu đuối, thích chinh phục cảm giác lạ và em sợ em không giữ được mình.

Thẳm sâu trong trái tim cô đơn đa cảm và yếu đuối của em đang run lên vì khát khao yêu thương đã lấn át đi lí trí trong em. Trái tim mách bảo đây là cơ hội để em được gần anh, nói lên nỗi lòng mình với anh. Dù anh có coi thường hay khinh em là người đàn bà dễ dãi thì em cũng xin một lần được ôm lấy anh cho thỏa những khát khao. Và em hiểu lần đầu tiên ấy bên anh, trong vòng tay anh, em cũng không là gì trong trái tim anh phải không anh? chỉ là trò đùa của người đàn ông tham lam trong anh mà thôi phải không anh?!.

Anh à, lỗi là tại em phải không anh. Tại em yếu đuối đã đi gặp anh, đã nói với anh những điều sâu kín mà em chôn dấu bao năm nay. Để anh thấy thương hại em thôi phải không anh?!. Cuộc sống đồng sàng dị mộng hàng bao năm khát khao yêu thương trong tâm tưởng và bây giờ là sự thật. Sự thật là em đã hư, sự thật em hằng ao ước được có anh, được bên anh, cho em hạnh phúc nhưng cũng làm em day dứt lương tâm nhiều nhiều lắm anh biết không…

Lỗi lầm ấy nếu người đời biết được .
Không ai thứ tha không ai hiểu cho mình.
Họ không hiểu bao nhiêu là uẩn khúc.
Mà chỉ khinh em vì em đã ngoại tình

Anh ơi, em xin lỗi anh nha, tha lỗi cho em nha anh yêu. Chỉ vì thương em mà anh phản bội lại tình yêu của chị. Nếu chị biết chị sẽ ghét em lắm lắm phải không anh?. anh có ghét em không anh?.


Xin lỗi anh vì em đã yêu anh

Anh à, kiếp sau em sẽ cầu xin ông trời để em được làm em gái của anh để em không phải dằn vặt và day dứt, không có lỗi với anh chỉ là em gái anh. Em sẽ có 20 năm tuổi thơ bên anh được bố mẹ anh chi. thương yêu, được chung dòng máu với anh, chung mái nhà với anh. Vì em biết anh không yêu em chỉ là xúc cảm nhất thời để anh thương em mà thôi phải không anh. Em biết anh yêu chị nhiều nhiều mà.
Dù biết rằng như vậy sẽ không có những khoảnh khắc tuyệt vời kia, những yêu thương thăng hoa cảm xúc, những ngọt ngào say đắm đam mê, những nụ hôn ngọt ngào cháy bỏng … Em cam lòng đổi làm em gái anh, để được anh công khai quan tâm mà không phải ân hận day dứt. Anh cùng cầu xin ông trời để kiếp sau em được làm em gái anh nghe anh.

Dù kiếp sau có như thế nào thì kiếp này em cũng đã yêu anh rồi phải không anh. Dù không được công khai thể hiện sự quan tâm, không được tự do làm những gì mình muốn làm, nhưng những gì có được cũng là hạnh phúc với em rồi.

Cảm ơn anh đã dành cho em những yêu thương, cho dù là chân thành hay giả dối để trái tim em được hồi sinh với những nhịp đập nhớ mong, xao xuyến dù thế nào em cũng xin cảm ơn anh rất nhiều và rất rất nhiều.

Anh ơi, năm 2011 sắp qua đi giờ phút chờ đón giao thừa này ngồi nhớ anh, anh có nhớ em không? có thức đón giao thừa không anh? Anh đã khỏe hẳn chưa hay anh mệt nên ngủ rồi? Anh nhớ uống thuốc đều nha anh. Hãy vì em mà uống ít rượu thôi nghe anh, anh giữ gìn sức khỏe, sống vui vẻ để dù không được bên anh nhưng em vẫn được thấy anh mỗi ngày nha anh yêu.

Dù ở bên em có sóng gió giông bão ra sao, em vẫn mong anh bình yên và hạnh phúc… Em sẽ xa anh, trả anh về lại bình yên.
Người dưng luôn yêu anh và cầu chúc cho anh hạnh phúc .

xaluan.com

BACSI.com