Anh thân yêu! Mình xa nhau đã quá lâu rồi anh nhỉ, em nhớ anh quá mà chẳng biết phải làm sao cả. Đêm qua em lại mơ thấy anh, thấy một bé trai có lẽ là con anh. Nó thật xinh xắn và đáng yêu nhưng tại sao nó không phải là con em chứ. Tại sao tới giờ này em vẫn còn yêu anh nhiều đến vậy? Lẽ ra em phải hận anh, hận một người đàn ông đã phản bội tình yêu của em để đến bên một người đàn bà khác chỉ vì trách nhiệm. Nhưng dù sao lỗi cũng là do anh mà đâu phải tự dưng mà người ta lại bắt đền anh vì một đứa bé trong bụng chứ.

Em hiểu đàn ông cũng có những phút yếu lòng không kìềm chế nổi bản thân mình nhưng tình yêu của em lại không thể đủ lớn để giữ anh cho riêng mình sao anh? Em vẫn còn đau lắm dù ngày cưới anh đã hơn nửa năm rồi nhưng ký ức về anh trong em vẫn đong đầy như mới ngày hôm qua, em không biết mình sẽ phải mất bao nhiêu thời gian để có thể quên anh, để có thể bắt đầu lại một điều gì đó. Em sợ lắm, làm thế nào để em có thể tìm được một người đàn ông sẽ không làm tổn thương em thêm lần nữa. Đúng anh không phải người đàn ông đầu tiên phản bội lại tình yêu chân thành của em và để lại trong em quá nhiều những vết thương. Em cay đắng nói với anh "Dù sao đó cũng chỉ là thêm những vết sẹo nữa thôi anh", em biết anh cũng rất đau khi không thể vẹn câu thề tình yêu của chúng mình, nhưng nỗi đau ấy làm sao có thể lớn bằng nỗi đau trong em hả anh! Rồi anh sẽ nhanh chóng lãng quên em để trọn vẹn bên vợ anh mà người đó không phải là em như anh vẫn thường mơ ước.


Lẽ ra em phải hận anh, hận một người đàn ông đã phản bội tình yêu của em... (Ảnh minh họa)

Anh à, liệu tình yêu của chúng mình có thể như trong tiểu thuyết, một ngày nào đó anh sẽ trở về là của em cho dù nó không còn nguyên vẹn. Em hiểu mơ ước chỉ là mơ ước... Em đã không thể chiến thắng bản thân mình để có thể đến bên một người đàn ông khác. Không biết đến khi nào những nụ cười sẽ trở lại trên môi em mà không phải là những nụ cười gắng gượng. Ai sẽ trả lại cho em những niềm tin mà em cố gắng vun đắp nó khi em đến bên anh? Anh có hạnh phúc không? Không phải em không thể gọi cho anh để hỏi anh trực tiếp điều đó, nhưng để làm gì khi nó sẽ đem lại những nỗi đau trong cả em và anh, để làm khi khi có thể nó sẽ đem lại những nỗi đau trong trái tim của một người khác nữa. Người ta bảo nếu yêu ai đó thật lòng thì chỉ cần nhìn thấy họ hạnh phúc là đủ, nhưng em sợ mình không đủ cao thượng để làm điều đó đâu anh. Làm sao em có đủ tự tin để tin rằng cô ấy có thể mang lại hạnh phúc cho anh khi những gì em nhìn thấy từ cô ấy.

Trên những con đường quen thuộc mà chúng mình vẫn thường đi, một mình em mệt mỏi lắm anh biết không! Em chỉ biết lặng thầm lau nước mắt và nghĩ về anh. Hôm nay em lại ốm rồi anh ạ, chẳng có ai để em kể về điều đó để được vỗ về, an ủi. Em tủi thân lắm anh có biết không anh.

Em hận anh nhiều nhưng em đã trót yêu anh nhiều hơn thế...

xaluan.com


BACSI.com