Trong tủ có một ngăn mà chị em tôi đặt tên là ngăn kỷ vật.

Này đây là tấm chăn rất nhiều màu sắc được may từ những mẩu vải vụn hình vuông. Chỉ là vải vụn nhưng hồi đó không dễ có, má đã mua gom góp vải đầu thừa đuôi thẹo từ những tiệm may rồi chọn những mẩu lớn nhất cỡ bằng lòng bàn tay để may tấm chăn này cho anh Hai lúc đó mới ba tuổi.

Má kể, người khâu là má, còn ba thì cắt vải, nhưng đàn ông vụng về, những mẩu vải làm mẫu ban đầu rất vuông vức, ba cắt một hồi thì bị xiên xẹo. Sau đó, ba nghĩ ra cách cắt mấy tấm bìa cứng để rập khuôn cho đều đặn. Còn lại những mẩu vải vụn quá nhỏ, má dồn làm ruột tấm nệm cho anh Hai nằm êm lưng và ấm áp trong mùa đông lạnh lẽo của vùng cao.

Này đây là cái áo len của chị Ba, là len được tháo ra từ cái áo cũ của bà ngoại nên màu hơi tối, phải tìm cách pha thêm màu khác vô cho tươi tắn và vài đường kẻ tươi tắn đó chính là len tháo ra từ cái mũ thời chị Ba còn là em bé.


Ảnh minh họa

Này đây là…

Tất cả đều phải tính toán tằn tiện sao cho con cái được ấm áp trong thời bao cấp thiếu thốn.

Rất nhiều thứ, khi anh chị em tôi lớn lên, cuộc sống khá giả hơn nhiều, má đã đem cho đi hết, nhưng những món đồ này thì má giữ lại. Chị em tôi hiểu đó là kỷ vật của những năm tháng gian khó.

Ngày vợ chồng anh Hai ra riêng, má mở ngăn kỷ vật, lựa chọn một hồi, má lấy cho anh Hai tấm chăn nhiều màu sắc. Có vẻ như tấm chăn này là món đẹp nhất của ngăn kỷ vật. Tôi thấy anh chị khẽ quay mặt đi nơi khác để giấu nụ cười mỉm, ý là má lẩm cẩm quá rồi, thời buổi này đồ dùng cho em bé rất nhiều kiểu dáng lại vừa đẹp vừa tiện dụng, cần gì tới tấm chăn này.

Đến một ngày, anh chị giận nhau. Chị Hai đùng đùng bế em bé ra đi. Anh Hai tự ái, tuyên bố không bao giờ hạ mình đón chị Hai về. Không có vợ, anh Hai cơm hàng cháo chợ, bạn bè nay đây mai đó.

Má sai tôi tìm kêu anh Hai về nhà, dặn kỹ là nhắc anh Hai phải cầm theo tấm chăn đem về cho má. Anh Hai ầm ừ trong cổ: “Cái quý nhất còn chẳng tiếc, quý gì tấm chăn này”.

Một cách cẩn trọng, từng ngón tay đầy gân của má nhẹ nhàng cầm tấm chăn giũ thật thẳng thớm, rồi xếp lại thật vuông vức. Tấm chăn nhàu nhò từ tay anh Hai, qua tay má bỗng thành một vật thiêng liêng.

Giọng má thầm thì: “Tấm chăn này là vật chứng cho tình yêu, thật lòng yêu nhau thì khó khăn đến mấy vợ chồng cũng cùng nhau vượt qua được. Biết tính con nóng nảy, má tặng vợ chồng con tấm chăn này là để nhắc nhở con những khi gia đình gặp sóng gió...”.

Anh Hai cầm tấm chăn từ tay má, úp mặt rưng rức lên những ô vải vụn...

Theo PNO/socola.vn

BACSI.com