(tiếp theo)

Đồng hồ ngoài hành lang gõ hai tiếng. Edith cẩn thận ngồi dậy, tay chống cằm nhìn chồng.

- Anh thức rồi - bà nói máy móc.


- Anh đã thức vài phút rồi - ông nói - anh nằm suy nghĩ.

- Để em lấy thuốc giảm đau cho anh. Bác sĩ Amos dặn cho anh uống thuốc và ngủ cho đến mai.

- Anh biết. Anh sẽ uống ngay một viên. Này em, tiếng chuông đồng hồ làm anh nghĩ đến một việc.

- Dạ?

- Y’ nghĩ ấy chỉ mới đến với anh thôi, sau tai nạn. Anh có một ấn tượng rất kỳ lạ khi nghe tiếng chuông reo. Nó vang lên rõ to trong tai anh. Anh mở mắt để xem nó ở đâu.

- Một... cái chuông à?

- Đúng vậy. Dĩ nhiên chỉ là ảo giác.

- Nhưng, Mark...

- Gì hả em?

- Một... một cái chuông đã reo. Y’ em nói là quả chuông pha lê đỏ khi ấy đang nằm trong túi xách của em và nó đã rung lên chốc lát. Anh có nghĩ...

- Dĩ nhiên là không - Mặc dầu ông trả lời nhanh, nhưng không quả quyết - Tiếng chuông kêu rất to, như tiếng cồng.

- Nhưng, ý em là, anh yêu... ít giây trước đó mạch anh không đập.

- Không đập?

- Và anh đã ngừng thở. Rồi quả chuông thủy ngân vang lên, và anh, anh...

- Phi lý! Anh biết em nghĩ gì nhưng tin anh đi - điều này thật phi lý!

- Nhưng Mark! - Bà dè dặt nói - Người lái chiếc xe kia. Ngay khi anh vừa tỉnh lại thì ông ta...

- Ông ta bị nứt sọ. - Bác sĩ Williams cắt ngang - Bác sĩ thực tập đã chẩn đoán. Thông thường nứt sọ không thể thấy được và rồi thình lình nạn nhân ngất đi. Đó là những gì đã xảy ra. Thôi chúng ta đừng nói đến việc này nữa.

- Vâng. - Ngoài hành lang tiếng chuông đồng hồ lại vang - Em lấy thuốc giảm đau cho anh nhé?

- Ư`, khoan. David có nhà không?

Người vợ ngần ngừ:

- Không, con nó chưa về.

- Nó có gọi về không? Nó biết phải về nhà trễ nhất là nửa đêm mà.

- Không, con không gọi về. Nhưng tối nay trường nó có khiêu vũ.

- Đó không phải là lý do để không gọi điện về. Nó đi chiếc xe cũ, phải không?

- Vâng. Anh đưa con chìa khóa sáng nay, anh nhớ không?

- Dầu cho có bất cứ việc gì nó cũng phải gọi về. - Bác sĩ Williams nằm yên lặng một lúc - Một đứa trẻ mười bảy tuổi mà hai giờ đêm chưa về đến nhà!!

- Em sẽ nói với con. Nó sẽ không thế nữa. Anh Mark à, để em lấy thuốc cho anh. Em sẽ chờ cho đến khi David...

Chuông điện thaọi reo, ngắt lời bà. Williams với lấy ống nghe. Máy phụ ở ngay cạnh giường ông.

- Alô - ông nói.

Và khi ấy, dầu không nghe được đầu dây bên kia, bà cảm nhận được ông đang sững người. Và bà đã hiểu, cũng như bà có thể nghe được, với linh tính của một người mẹ.

- Vâng, bác sĩ Williams nói - Vâng, tôi hiểu.. tôi hiểu... Tôi sẽ đến ngay... Xin cảm ơn.

Ông bật người dậy trước khi bà có thể ngăn ông lại.

- Một ca cấp cứu - ông nói lặng lẽ - Anh phải đi ngay. Ông vội vã mặc quần áo.

- Là David - bà nói - phải không? - Bà ngồi dậy - Đừng giấu em. Chính là David.

- Phải - ông nói, giọng mệt mỏi - David bị thương. Anh phải đến ngay với con. Một tai nạn...

- Con đã chết - Bà nói đoan quyết - David đã chết, phải không anh Mark?

Ông đi đến bên, ôm lấy vợ.

- Edith - ông nói - Edith, phải rồi. Con đã chết. Bốn mươi phút rồi. Chiếc xe quẹo qua một khúc quanh. Họ mang con đến nhà xác tỉnh. Họ muốn anh đến... nhận dạng con. Nhận dạng con, Edith! Chiếc xe đã bốc cháy!

- Em sẽ đi với anh - bà nói - Em sẽ đi với anh!

Taxi chờ ở một khoảng tối giữa hai dãy đèn đường. Nhà xác tỉnh, dài và thấp, với ngọn đèn xanh u trước cửa, nằm thụt xuống. Một thềm xi măng dẫn lối. Mười phút trước, Bác sĩ Mark Williams đã đi xuống những bậc thềm này. Bây giờ ông đang trở lên, nặng nề, khó nhọc, như một ông già.

Edith đang ngồi đợi trong taxi, nhấp nhổm trên mép ghế, tay nắm chặt. Ngay khi ông vừa đến, bà mở cửa xe bước ra.

- Mark - bà run run hỏi - có phải...

- Phải, là David - giọng ông đều đều - con trai chúng ta. Anh đã hoàn tất thủ tục rồi. Bây giờ điều chúng ta có thể làm là đi về nhà.

- Em sẽ đến với con! - Bà lướt người đi. Ông nắm tay bà lại. Người tài xế kín đáo vờ ngủ gật.

- Đừng, Edith! Không ích lợi gì đâu. Em không nên nhìn thấy con!

- Nó là con của em mà! - Bà kêu lên - Để em đi!

- Không! Có cái gì bên trong cái áo khoác của em thế?

- Quả chuông, quả chuông pha lê đỏ! - Bà kêu lên - Em sẽ rung chuông cho đến khi David nghe được.

Bà bướng bỉnh nắm chặt quả chuông nhỏ:

- Nó đã đem anh trở lại, Mark! Giờ nó cũng sẽ đem David trở lại!

- Edith! - Ông sợ hãi nói - Em không được tin vào điều này. Không thể được. Chỉ là trùng hợp thôi. Đưa nó cho anh.

- Không. Em sẽ rung chuông - bà vùng vẫy cố thoát khỏi tay ông - Em muốn David trở lại! Em sẽ rung chuông!

Một tay bà thoát ra được. Tiếng chuông pha lê sắc gọn như một mũi dao bạc cắt đi sự yên tĩnh trong đêm.

- Tại đây! - Edith Williams hổn hển nói - Em đã rung nó. Em biết là anh không tin, nhưng em tin. Nó sẽ mang David trở lại.

Bà cất cao giọng:

- David! David con! Con có nghe mẹ không?

- Edith! - Bác sĩ Williams rên lên - Em chỉ hành hạ chính em thôi. Về nhà đi em. Về nhà thôi.

- Em sẽ không về chừng nào David chưa trở lại... David! David! Con nghe mẹ không? - Bà lại rung chuông, rung mãi cho đến khi người chồng dằn lấy, và bà để mặc.

- Edith! Edith! - Ông rên rỉ - Phải chi em để một mình anh đến đây...

- Mark! Nghe kìa!

- Cái gì?

- Nghe kìa! - Bà thầm thì, căng thẳng cực độ.

Ông im lặng. Và rồi sự kinh hãi bò dọc theo sống lưng khi ông nghe một giọng nói trẻ trung trong trẻo vang lên từ bóng tối bên dưới.

- Mẹ? Ba? Ba mẹ ở đâu?

- David! - Edith nín thở - Là David! Để em đi! Em phải đến với con.

- Không, Edith! - Ông hoảng loạn khi tiếng nói bên dưới lại vang lên.

- Ba? Mẹ? Ba mẹ ở trên đó phải không? Đợi con với!

- Để em đi! - Bà nức nở - David, ba mẹ ở đây. Ba mẹ đây con ơi!

- Edith - Mark Williams hở hổn hển - Nếu thương anh thì hãy nghe lời anh. Em không được đi xuống dưới đó. Anh đã nhận ra David qua cái ví và chiếc nhẫn của con. Con đã chết cháy rồi, thật mà...

- Em phải xuống với con! - Bà vùng mạnh và chạy về phía cái bóng cao gầy thoáng thấy trong đêm.

Bác sĩ Williams kinh hoảng nhảy đến ngăn vợ. Nhưng ông trợt chân và ngã đập đầu xuống vỉa hè. Bà chạy hổn hển xuống cái bóng đang dần đi lên.

- Ôi! David - bà thổn thức - David!

- Mẹ! - Đứa con trai ôm chặt lấy mẹ - Con xin lỗi, con vô cùng xin lỗi mẹ. Nhưng con không biết chuyện gì đã xảy ra. Ba mẹ không có nhà và một người trong hội học sinh gọi con. Con biết rằng họ đã nhầm lẫn, và rằng ba mẹ đã đến đây, và con gọi một taxi để đến đây. Con xuống xe gần tòa nhà và nãy giờ con kiếm ba mẹ ở đó... Tội nghiệp Pete!

- Sao lại Pete? - bà hỏi.

- Pete Friedburg. Anh ấy chạy chiếc xe cũ. Con đã cho anh ấy mượn chìa khóa xe và bằng lái của con. Đáng lẽ con không nên làm thế, nhưng anh ấy lớn, vả lại anh ấy cứ nài nỉ con mãi...

- Thế là ... thế là Pete đã chết? Pete đã bị chết?

- Dạ vâng, là Pete. Con cảm thấy có lỗi vì đã cho anh ấy mượn xe. Nhưng mọi người đều cho rằng anh ấy lái xe rất giỏi. Và rồi họ lại báo cho mẹ, mẹ và ba nghĩ rằng đó là con...

- Thế thì Mark nói đúng. Dĩ nhiên là anh ấy nói đúng - Bà cười trong cơn thổn thức - Đó chỉ là một quả chuông, một quả chuông đẹp, thế thôi.

- Quả chuông nào? Con không hiểu mẹ nói gì.

- Con đừng để ý - Edith Williams thở hắt - Nó chỉ là một quả chuông. Nó không có sức mạnh ảnh hưởng đến cuộc sống và cái chết. Nó không mang lại cũng không lấy đi sự sống. Nhưng chúng ta hãy lên với ba. Có thể ba đang nghĩ rằng quả chuông thực sự linh nghiệm.

* * *
Họ trèo lên những bậc thang còn lại. Bác sĩ Mark Williams vẫn nằm đó, nơi ông đã ngã xuống. Người tài xế đang cúi xem, nhưng không còn điều gì cần thiết nữa. Ông đã nằm đè lên quả chuông khi ông ngã xuống, và nó đã vỡ. Một mảnh pha lê dài, bén cắm sâu vào tim ông.

(Hết)

Theo In
Bacsi.com