(tiếp theo)

Mark chán nản rút đôi găng cao su. Ông đã từng bó tay nhưng chưa hề có cảm giác thất bại như thế này. Edith nói ông đã đặt mình quá nhiều vào ca mổ. Có lẽ đúng thật. Thế nhưng - không có lý do gì để người thanh niên này phải chết. Tình trạng của anh ta lúc bắt đầu ca mổ thật tốt đẹp. Nhưng đến nửa chừng thì trở nên xấu dần, hô hấp đứt đoạn, mạch trở nên yếu. Và ngay khi Mark Williams khâu mũi cuối cùng, anh ta ngừng thở.


Tại sao? Mark tự hỏi. Nhưng có lẽ không có câu trả lời. Cuộc sống là một điều gì đó bất ổn và không thể đoán trước được. Người trẻ tuổi mà ông đã mổ tối qua tình trạng tệ hơn nhiều, thế mà nay đã qua khỏi. Anh ta ở phòng số 9, chỉ cách một hành lang, đang dần hồi phục sức khỏe để chuẩn bị sống năm mươi năm nữa.

Bác sĩ trẻ Amos, người gây mê cho ca mổ, đi đến vỗ vai ông vẻ cảm thông khi ông đang lấy áo khoác.

- Đừng buồn thế, ông Mark - Anh ta nói - Không ai có thể làm tốt hơn. Chỉ vì cuộc sống chối bỏ anh ta, tôi nghĩ thế.

- Cám ơn, John - Mark gượng vui - Đôi khi cuộc sống là thế. Tôi muốn có một cuộc khám nghiệm tử thi, chỉ để thỏa mãn chính tôi.

- Dĩ nhiên. Tôi sẽ thu xếp. Trông ông khá mệt. Ông về nhà đi. Để tôi giúp ông mặc áo khoác nhé.

Mark Williams khoác áo vào và khi gài nút, ông cảm thấy có gì nằng nặng trong túi.

- Cái gì thế nhỉ? - Ông tự hỏi và rút ra quả chuông pha lê đỏ mà ông đã vô tình đút vào túi khi có điện thoại - Quả chuông của Edith! Cô ấy sẽ không hài lòng khi biết mình đem nó đi như thế này...

- Mark, coi chừng! - Amos la lên khi quả chuông vuột qua kẽ tay mỏi mệt của Mark.

Chính Amos đã giữ kịp ngăn quả chuông không rơi vỡ trên nền gạch. Tiếng chuông vang lên đột ngột, trong trẻo và cao vút, rồi nằm yên trong lòng bàn tay Amos.

- Hú hồn! - Amos nói - Thật xinh đẹp. Cái gì thế?

- Một quả chuông báo bữa chiều của Trung Hoa - Mark Williams trả lời - Tốt hơn là tôi... - Ông chưa dứt lời, sau lưng họ cô y tá Wythe xúc động gọi:

- Bác sĩ! Bác sĩ Williams! Bệnh nhân lại bắt đầu thở. Mạch đập rồi! Xin ông đến ngay!

- Cái gì? - Ông xoay người sải bước về phía bàn mổ.. Thật vậy, mạch và hô hấp lại hoạt động. Ngay khi ông đứng đó, lại càng rõ hơn.

- Ơn trời! - Amos thở ra - Bây giờ thì điều gì đó bất ngờ lại xảy ra trong cuộc sống! Tôi chưa bao giờ đọc được một câu chuyện lạ kỳ thế này. Mark, tôi nghĩ cuối cùng chúng ta cũng cứu được anh ấy.

Rõ ràng họ đã cứu sống người đó. Rồi cô y tá Mc Gregor vọt vào phòng.

- Xin lỗi đã làm phiền ông, bác sĩ Williams - Cô ta nói, vô cùng bối rối - Nhưng ông có thể đến phòng số 9 ngay không ạ? Sức khỏe của anh ta đã rất tốt, nhưng mới năm phút gần đây anh ta thình lình tái phát. Tôi để y tá Johnson canh rồi chạy đi kiếm ông - nhưng tôi sợ rằng anh ta sẽ chết.

* * *

May mắn đèn giao thông xanh suốt con đường họ về nhà. Hơn một lần Mark thấy mình chạy lệch đường biên và phải điều chỉnh lại.

- Tại sao người trai trẻ ấy phải chết? - ông hỏi gặng - Tại sao, Edith?... A`, quả chuông của em đây. Tốt hơn là em cất nó vào trong túi xách đi... Anh ta đã rất khỏe mà. Và rồi, ngay khi bọn anh cứu được người tưởng rằng đã chết thì lại mất đi người tưởng đã bình phục.

- Việc đời thế đó, anh yêu - người vợ nói - Anh biết mà. Bác sĩ chỉ làm được phần việc của mình. Phần còn lại luôn nằm trong tay Thượng đế. Và Người luôn đùa bỡn mà.

- Ư`, quỷ tha ma bắt! Anh biết điều đó! - Người chồng càu nhàu - Nhưng anh rất bực vì phải bó tay trong trường hợp này. Không có lý do nào khả dĩ có thể đưa đến kết cục thế cả, trừ trường hợp có biến chứng nào đó mà anh bỏ sót - Ông lắc đầu giận dữ - Anh đã thu xếp một cuộc giải phẫu để khám nghiệm tử thi, nhưng... Đúng rồi, chính anh phải làm việc này. Anh sẽ quay lại và làm ngay bây giờ. Anh muốn biết tại sao!

Ông đột ngột ghìm xe, ngoặc về phía trái để quay đầu xe lại. Edith Williams không thấy chiếc xe tung vào xe họ. Bà nghe tiếng nhấn kèn điên cuồng, tiếng thắng rít và trong một khoảnh khắc bà nhận ra có ai đó ở sau họ sắp vượt qua. Rồi một va chạm khủng khiếp quăng bà vào kính chắn gió. Bà ngất đi.

Edith Williams mở mắt. Ngay khi nhận ra mình đang nằm trên mặt đất và cái bóng nghiêng trên người là một cảnh sát, bà nhớ lại. Đầu rất đau nhưng bà vẫn tỉnh táo. Cố gắng ngồi dậy, bà ý thức rằng đã xảy ra tai nạn, đã có người đến cấp cứu và bà chắc hẳn đã ngất đi ít nhất là vài phút.

- Ô, xin bà cứ tự nhiên! - người cảnh sát ngăn lại - Đầu bà bị sưng to lắm đấy. Bà phải nằm yên chờ xe cứu thương đến. Khoảng năm phút nữa thôi.

- Mark! - Edith nói, không quan tâm đến viên cảnh sát - Chồng tôi! Anh ấy có sao không?

- Nào, xin bà. Người ta đang chăm sóc ông ấy. Bà...

Nhưng bà không còn nghe gì nữa. Níu lấy tay người cảnh sát, bà đứng lên. Bà nhìn thấy chiếc xe lật nghiêng cách đó vài mét. Một đám đông bu quanh. Không để ý đến họ, bà đã thấy ông nằm trên mặt đất gần đó, áo khoác cuộn lại làm gối đầu.



* * *

Mark đã chết. Là vợ của một bác sĩ suốt hai mươi năm, và trước đó là một y tá, bà biết cái chết là như thế nào.

- Mark! - Bà nói với chính mình nhưng người cảnh sát hiểu nhầm.

- Vâng, thưa bà - ông ấy nói - ông nhà đã chết. Khi tôi đến đây, ông ấy vẫn còn thở, ông mới vừa chết cách đây hai ba phút.

Bà quỳ gối, trong đầu chỉ nghĩ làm thế nào để đến bên chồng. Bà lết về phía ông và luồn tay tìm mạch đập. Không có gì cả. Một con người vừa mới đây giờ đã không còn.

Phía sau có tiếng ai đó cất lên. Bà quay lại. Một người đàn ông to lớn, áo quần nhàu nát, đứng bên cạnh viên cảnh sát, nói to:

- Ông nghe cho, ông cảnh sát. Tôi nhắc lại, không phải lỗi tại tôi. Ông ấy quay xe ngay trước mũi xe tôi. Tôi làm gì được? May mắn là không chết cả ba. Rồi ông quan sát đầu xe sẽ thấy, không phải lỗi tôi.

Edith bỏ ngoài tai tất cả. Đặt tay Mark lên đùi, bà lần tay trong túi xách tìm khăn tay để lau dòng nước mắt không thể cầm. Có một vật gì đó - một vật gì trơn, cứng và lạnh. Bà rút ra và nghe tiếng rung trong trẻo, ngọt ngào của quả chuông thủy ngân.

Bàn tay trên đùi động đậy. Bà há miệng kinh ngạc, nhướng người về phía trước khi người chồng mở mắt.

- Mark! - Bà thầm thì - Mark! Anh yêu.

- Edith - Mark cố thều thào - Anh xin lỗi. Anh thật bất cẩn. Lúc ấy chỉ nghĩ đến bệnh viện...

- Anh sống rồi! Anh sống rồi, anh yêu, anh yêu! Nằm yên! Chút xíu nữa là có xe cứu thương đến.

- Xe cứu thương? - Ông phản đối - Anh không sao cả. Giúp anh đứng dậy.

- Nhưng Mark!

- Nhưng chỉ bị sưng ở đầu thôi mà. - Ông cố gắng đứng dậy. Người cảnh sát đi đến.

- Thôi nào, ông bạn - ông nói, giọng kinh ngạc - Chúng tôi nghĩ là anh đã chết. Nào, giờ thì đừng để chúng tôi mất ông lần thứ hai.

- Thật vui mừng là ông không sao cả! - Người đàn ông mặt đỏ nói vội vã - Chúng tôi đã rất buồn, mặc dầu không phải lỗi tại tôi. Y’ tôi là, làm sao tránh xe ông được khi ... khi ...

- Đỡ anh ấy! - Mark Williams la lên, nhưng người cảnh sát không đỡ kịp. Ông ta ngã chúi xuống đất, nằm bất động.

....


Theo In
Bacsi.com