Lắc quả chuông pha lê đỏ, bạn có thể mang lại sự sống cho một người đã chết - nhưng cái giá phải trả...

Hai mươi năm trôi qua không lưu lại một đổi thay gì trong cửa hàng nho nhỏ của Sam Kee. Cũng vẫn những cái bình bụi bặm đựng rễ sâm và râu cọp, cũng bức tượng Phật nhỏ bằng đồng, cũng những món đồ vặt vãnh cũ kỹ. Edith Williams thích thú thầm thì khi cánh cửa vừa khép lại sau lưng hai vợ chồng.


- Mark, anh xem. Không có gì thay đổi cả. Dường như không một món gì được bán đi từ khi anh với em rời nơi này sau tuần trăng mật.

- Chắc chắn là không - Bác sĩ Mark tán đồng. Ông đi bên cạnh vợ dọc theo hành lang hẹp - Nếu không ai cho chúng mình biết là Sam Kee đã chết, anh tin là chúng ta đang sống ngược trở lại 20 năm trước như trong những câu chuyện khoa học viễn tưởng.

- Mình phải mua một cái gì đó - người vợ nói - để kỷ niệm 20 năm ngày cưới của chúng mình. Hay là một quả chuông?

Từ trong góc tối của gian hàng, một người đàn ông trẻ xuất hiện, ăn mặc theo lối phương Tây nhưng nét mặt và đôi mắt của người phương Đông.

- Xin chào, ông bà cần gì ạ?

- Chúng tôi nghĩ là chúng tôi cần một quả chuông - Bác sĩ Williams cười vui - Nhưng cũng không chắc lắm. Anh có phải là con trai của ông Sam Kee không?

- Cha tôi đã về bên kia thế giới cùng với tổ tiên cách đây 5 năm rồi, tôi có thể nói rằng cha tôi đã chết - đôi mắt đen lấp lánh - nhưng các khách hàng thích những lời hoa mỹ. Họ thấy thế là lạ.

- Tôi chỉ nghĩ rằng thế thì hay chứ không lạ lùng chút nào. Edith Williams nói - Chúng tôi tiếc rằng ông cụ đã mất. Chúng tôi đã hi vọng gặp lại cụ. Hai mươi năm trước, khi chúng tôi là đôi vợ chồng mới cưới đi hưởng tuần trăng mật, ông cụ đã bán cho chúng tôi một dây đeo cổ bằng pha lê đỏ với nửa giá.

- Tôi chắc rằng ba tôi vẫn có lãi mà - đôi mắt đen lại lấp lánh - Nhưng nếu ông bà thích một quả chuông, đây là quả chuông nhỏ dùng trong đền thờ, chuông cho lạc đà, chuông báo bữa ăn chiều...

Nhưng khi anh ta nói, Edith chỉ tay vào một vật nào đó ở sau quầy.

- Một quả chuông bằng pha lê! - bà kêu lên - và là pha lê đỏ. Còn gì hoàn hảo hơn? Một món quà cưới bằng pha lê đỏ và một món quà kỷ niệm ngày cưới cũng bằng pha lê đỏ!

Người trẻ tuổi buông thõng tay.

- Tôi không nghĩ là bà thích món hàng đó - Anh ta nói - Nó vỡ rồi.

- Vỡ ư? - Edith Williams chùi lớp bụi và đưa quả chuông xinh xắn bằng pha lê, nhỏ như quả lê, ra trước ánh đèn - Tôi thấy nó thật hoàn hảo.

- Y’ tôi không phải là nó không hoàn hảo - Cái vẻ gì đó phương Tây đã biến mất nơi người bán hàng trẻ tuổi - Nó không có con lắc. Không kêu được.

- Thế sao? Đúng rồi - Mark Williams cầm lấy quả chuông - Con lắc mất rồi.

- Chúng ta có thể cho làm lại con lắc khác - vợ ông nói - nếu không tìm ra con lắc của nó.

Người Trung Hoa trẻ tuổi lắc đầu:

- Cách đây hai mươi năm cha tôi đã tách rời quả chuông và con lắc - Anh ta ngập ngừng rồi nói thêm - Cha tôi sợ quả chuông này.

- Sợ nó ư? - Mark nhướng mày.

Lại ngập ngừng một lần nữa.

- Ông có thể nghe như một câu chuyện để kể cho du khách - anh ta nói - Nhưng cha tôi thật sự tin. Nghe nói quả chuông này bị đánh cắp ở một ngôi đền nằm đâu đó trên núi. Ngôi đền này thuộc về một giáo phái người Trung Hoa thờ Phật. Cũng như người phương Tây tin rằng ngày phán xét của Thượng đế được thông báo bằng tiếng kèn trumpet của Thánh Peter, giáo phái nhỏ bé này tin rằng khi quả chuông được rung lên, một quả chuông được chạm nguyên thủy từ một khối pha lê đỏ và đã được thánh hóa bằng những nghi lễ kéo dài trong mười năm, để gọi hồn một người nào đó đã chết thì họ sẽ sống lại.

- Thật siêu phàm! - Edith Williams kêu lên - Mark, anh xem, quả chuông này sẽ giúp anh rất nhiều trong khi phẫu thuật - Quay sang người Trung Hoa, bà tươi cười nói -Tôi chỉ ghẹo anh ấy thôi. Chồng tôi là một bác sĩ phẫu thuật rất giỏi.

Người bán hàng nghiêng đầu

- Tôi phải nói để ông bà biết. Ông bà sẽ không làm cho nó kêu lên được. Chỉ có con lắc của nó, được chạm chung từ một khối pha lê, mới làm cho quả chuông kêu được. Đó là lý do tại sao cha tôi tách rời chúng ra.

Anh ta lại ngập ngừng.

- Tôi chỉ mới kể cho ông bà nghe phân nửa những gì cha tôi kể cho tôi nghe. Cụ nói rằng, dù cho nó ngăn cản cái chết, Thần Chết không thể bị đánh bại. Bị lấy mất nạn nhân đã chọn, hắn ta sẽ bù vào một người khác. Vì vậy khi quả chuông được rung lên, có thể nói khi một thầy tu hoặc một chủ nhân ông chết, một người nô lệ hoặc một đầy tớ sẽ nạp mạng cho thần chết thay vào nhân vật quan trọng mà hắn ta phải bỏ qua.

Anh ta mỉm cười, lắc đầu.

- Thế đó - Anh ta nói - Một câu chuyện phi lý. Nếu ông bà vẫn muốn mua nó, quả chuông giá 10 đô. Dĩ nhiên cộng thêm tiền thuế.

- Chỉ câu chuyện không thôi cũng đáng giá nhiều hơn thế - Bác sĩ Wiliams nói - Anh nghĩ chúng ta nên gởi nó về nhà, đúng không, Edith? Sẽ an toàn hơn là để trong vali của mình phải không em?

- Gởi à? - Người vợ dường như bừng tỉnh - Ô, đương nhiên rồi. Và vì nó không kêu, em sẽ làm cho nó kêu. Em biết là em làm được.

- Nếu câu chuyện có thật - Mark thầm thì - Anh mong là không...

* * *

Gói hàng đến vào sáng thứ bảy trong khi Mark Williams đang xếp những số báo y khoa mới nhất vào tủ sách bừa bãi của ông. Ông nghe Edith đang giở hàng ngoài hành lang. Rồi bà bước vào với quả chuông pha lê đỏ trên tay.

- Mark, nó đây! - bà nói - Bây giờ mình làm cho nó kêu đi.

Người vợ ngồi xuống bên cạnh bàn giấy. Ông cầm quả chuông và vói lấy cây bút chì bằng bạc.

- Chỉ vì tò mò thôi - ông nhấn mạnh - không phải vì anh tin vào câu chuyện ấy đâu. Em xem anh gõ vào nó sẽ kêu mà.

Ông gõ vào vành chuông. Chỉ có một âm thanh trầm đục vang lên. Rồi ông lại thử với một đồng cắc, một con dao rọc giấy, và một cái đáy chai. Mỗi lần thử lại cũng chẳng giống tiếng chuông kêu.

- Mark, nếu anh thử xong rồi - Edith nói - để em làm anh xem.

- Tốt thôi - chồng bà đồng ý.

Bà cầm lấy quả chuông và quay đi một lúc. Rồi bà lắc mạnh quả chuông. Một âm thanh ngọt ngào, trong trẻo vang khắp căn phòng. Tự dưng người chồng cảm thấy rờn rợn dọc sống lưng.

- Ô trời! - Ông kêu lên - Làm sao em làm được?

- Đơn giản em chỉ buộc con lắc vào chỗ của nó - Edith nói với chồng.

- Con lắc nào? - Ông vỗ trán - Đừng nói với anh đó là từ sợi dây chuyền chúng mình đã mua hai mươi năm về trước chứ!

- Đương nhiên rồi! - Giọng bà đĩnh đạc - Ngay khi Sam Kee con nói là người cha đã tách rời quả chuông và con lắc, em đã nhớ đến mặt dây chuyền. Mình đã có lần nói nó trông giống hình dạng một con lắc, anh nhớ không?

- Em đoán ngay rằng mình đã có con lắc. Nhưng em không nói ra. Em muốn hay hơn anh mà, Mark - bà cười trìu mến nhìn chồng - và, anh biết đó, em ngờ rằng Sam Kee con sẽ không bán cho mình quả chuông nếu anh ta biết mình đã có con lắc.

- Anh cũng nghĩ thế - Mark Williams cầm lấy ống điếu và xoa xoa cái tẩu nhồi thuốc. - Nhưng anh ta cũng không tin vào câu chuyện đó như chúng mình vậy.

- Không, nhưng cha anh ấy tin. Và nếu chính Sam Kee kể câu chuyện ấy cho chúng ta - anh có nhớ ông ta có vẻ khôn ngoan và lanh lợi chừng nào - em tin rằng chúng ta sẽ tin.

- Có thể em nói đúng. Bác sĩ Williams rung quả chuông và lắng nghe. Một âm thanh mong manh, ngọt ngào dường như thoảng trong không gian trong một lúc rồi tan biến đi.

- Không - ông ta nói - Không có gì xảy ra cả. Đương nhiên, vì không có người chết nên không linh nghiệm.

- Em không thích đem câu chuyện này ra đùa đâu - Edith thoáng cau mày - Em định dùng quả chuông này để báo bữa ăn chiều và kể câu chuyện cho khách nghe. Nhưng bây giờ, em cũng không biết nữa.

Bà chau mày nhìn mãi quả chuông cho đến khi chuông điện thoại vang lên trong hành lang kéo bà về thực tại.

- Anh ngồi đi. Để em trả lời cho - Bà chạy vội ra.

Bác sĩ Williams xoay xoay quả chuông trên tay, lắng nghe giọng vợ ông thình lình trở nên căng thẳng. Ông đã đứng lên khi vợ quay trở lại.

- Bệnh viện có một ca cấp cứu - Bà thở dài - Một người trẻ tuổi bị tai nạn xe gắn máy. Nứt sọ. Bác sĩ Amos nói thế. Ông ấy nói đáng lẽ không làm phiền đến anh nhưng anh là người duy nhất có thể thay thế khi bác sĩ Hendryx đi nghỉ.

- Anh biết - Mark Williams đã ra đến hành lang, với tay lấy cái mũ - Công việc của mọi người là từ sáng cho đến chiều, nhưng của bác sĩ thì không giờ giấc - Ông ta trích dẫn một câu nói đâu đó.

- Em sẽ đưa anh đi - Edith theo chồng ra ngoài - Anh ngồi sau và có thể nghỉ ngơi mươi phút nữa.

* * *

(Phần 1)

Theo In
Bacsi.com