Kết quả 1 đến 5 của 5
  1. #1
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định Những truyện ngắn hay (st)

    BA TỪ

    Khi anh cầu hôn cô,chỉ nói 3 từ: TIN TƯỞNG ANH...

    Lúc cô vì anh sinh đứa con gái đầu lòng, anh nói với cô: KHỔ THÂN EM...

    Ngày con gái đi lấy chồng, anh nắm lấy vai cô mà nói: CÒN MÌNH ANH.

    Cái ngày anh nhận được giấy báo bệnh của cô, anh không ngừng lặp đi lặp lại: ANH Ở ĐÂY.

    Khoảnh khắc cô phải ra đi, anh hôn nhẹ lên trán cô nhẹ nhàng nói: HÃY ĐỢI ANH...

    Cả cuộc đời, anh chưa bao giờ nói với cô ấy 1 lần “ANH YÊU EM”.

    Nhưng cô biết tình yêu anh dành cho cô không vì thế mà ít đi



    Suốt cả cuộc đời này, anh chưa bao giờ nói với cô ấy 1 lần “ANH YÊU EM”.

    Nhưng tình yêu của họ, chưa bao giờ rời bỏ và mất đi...

    Có những thứ trong cuộc đời, không phải nói là sẽ có.
    Có những điều giá trị trong cuộc đời, không cần nói...người khác sẽ cảm nhận được

  2. #2
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định

    NIỀM VUI NHỎ

    Biết tận hưởng những niềm vui nhỏ trong cuộc sống: đó là một trong những bí quyết của hạnh phúc. Người Nhật Bản thường kể câu chuyện như sau:

    Một người đàn ông nọ đi qua một cánh đồng, thình lình bị cọp đuổi… Anh ta chạy bán sống bán chết mà vẫn không tìm ra chỗ dung thân. Anh chạy mãi để rồi cuối cùng thấy mình đứng bên bờ vực thẳm. Phía sau lưng, con cọp vẫn không buông tha. Không còn biết làm gì nữa, người đàn ông phải lấy sức để đu lên một cành cây bắc qua vực thẳm. Nhìn xuống dưới thung lũng, anh ta lại thấy một con cọp khác cũng đang nằm chờ chực. Người đàn ông đáng thương chỉ còn niềm hy vọng duy nhất: đó là nằm chờ đợi cho đến khi hai thú vật mệt mỏi bỏ đi…

    Chờ đợi trong lo sợ vẫn là cực hình lớn lao nhất đối với con người. Giữa lúc anh ta đang phải chiến đấu với sợ hãi và mệt mỏi, thì tình cờ bỗng có hai con chuột bỗng từ đâu xuất hiện trên chính cành cây anh đang đu vào. Hai con vật bắt đầu gặm nhấm lớp vỏ xung quanh cành cây. Bình thường, chuột là một trong những loài thú mà anh gớm ghiếc nhất vì sự dơ bẩn của nó. Tiếng kêu của nó cũng là một âm thanh làm cho lỗ tai anh khó chịu. Thế nhưng, trong cơn sợ hãi tột cùng này, người đàn ông bỗng nhìn thấy hai con chuột thật đáng yêu. Những hàm răng mũm mĩm của chúng trông dễ thương làm sao! Tiếng kêu của hai con vật cũng trở thành một âm thanh êm dịu hơn tiếng gầm thét của hai con cọp. Giữa lúc anh đang theo dõi từng động tác của hai con chuột, thì một con chim bỗng từ đâu bay lại, thả rớt trên cành cây một trái dâu rừng. Anh đưa tay nhặt lấy trái dâu và thưởng thức hương vị ngọt ngào của trái rừng bỗng nên thơ đáng yêu lạ lùng…

    Bí quyết của hạnh phúc cũng chính là biết đón nhận những niềm vui nhỏ trong cuộc sống mỗi ngày. Có những ngày tù đày, chúng ta mới thấy được giá trị của hai chữ tự do. Có sống xa gia đình, chúng ta mới nhung nhớ những ngày sống bên những người thân. Có những lúc nằm quằn quại trên giường bệnh, chúng ta mới thấy được giá trị của sức khỏe… Cuộc sống của chúng ta tràn ngập những niềm vui nhỏ mà chỉ khi nào mất đi, chúng ta mới cảm thấy luyến tiếc. (st)

  3. #3
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định

    Chiếc máy trả lời tự động.


    Có ai từng nghĩ rằng một chiếc máy tự động trả lời điện thoại có thể làm thay đổi cuộc đời của bạn? Cuộc tình kéo dài và đau thương của tôi tan vỡ và tôi thấy mình ở một thành phố xa lạ chẵng bạn bè gì hết, chẵng có gì để làm, cũng chẳng mong ước điều gì cả. Tối giống như một kẻ bị vắt kiệt sức lực. Ngày ngày tôi từ chỗ làm về nhà và chỉ nhìn những bức tường, có lúc òa khóc nhưng phần lớn thời gian tôi chỉ ngồi và tự hỏi liệu đám mây mù này có thể tan đi không?

    Tôi đã mua một chiếc máy trả lời điện thoại tự động, tôi cũng không rõ tại sao mình làm vậy vì chẵng có ai gọi cho tôi cả. Một buổi tối tôi về nhà và đèn đỏ trên máy đang lóe sáng. Tôi không thể tin được, có một cuộc gọi tới. Khi tôi nhấn nút tua lại, một giọng đàn ông dễ chịu xin lỗi là anh ta gọi nhầm số, còn tôi… tôi lại bật khóc. Nhưng người đàn ông đó vẫn nói trong băng. Anh ta nói rằng giọng tôi trong máy nghe buồn bã và anh ta chỉ muốn nói với tôi rằng buồn thì cũng không sao, rằng có thể cảm thấy buồn cũng là điều hay. Anh ta nói tiếp khoảng hai mươi phút, nói rằng điều quan trọng là có thể vượt qua nổi đau chứ không phải là trốn tránh nó và dù thậm chí bây giờ điều này là không thể nhưng trong tương lai sẽ ổn thôi. Anh ta chẳng xưng tên, nhưng những lời nói của anh ta theo một cách nào đó thật là quan trọng và nó chính là sự khởi đầu của cuộc đời tôi.

    ♥♥♥

    Hãy đặt trái tim, trí óc, trí tuệ và tâm hồn bạn vào mỗi hành động nhỏ nhất. Đây là bí quyết của thành công.(Swami Sivanada- người thầy tinh thần đạo Hindu, và người đề xướng nổi tiếng Yoga và Vedanta)
    Mục đích của cuộc sống là một cuộc sống có mục đích. (Robert Byme- vận động viên cờ vua nổi tiếng người Mỹ)

  4. #4
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định

    CHỈ CẦN CHA NHÌN THẤY CON LÀ ĐỦ

    Trong một cơn hỏa hoạn, mọi người đều hoảng loạn chạy ra khỏi nhà, nhưng có một đứa con trai nhỏ, vì quá sợ hãi, đứa trẻ thay vì vượt qua lửa chạy ra ngoài, nó lại cố gắng leo lên cao, lên mái nhà để tránh lửa.

    Lửa ngày càng cháy cao hơn, khói mù mịt. Khi cả gia đình chạy ra khỏi nhà, người cha thấy con trai mình đang ở tận trên mái nhà, bây giờ không thể xông vào để mang đứa trẻ ra được.

    Người cha kêu lớn "Con hãy nhảy xuống đây".

    Nhưng vì khói lửa lớn, đứa trẻ nhìn xuống không thấy được gì ngoài một màu khói trắng.

    Đứa con trả lời "Không được đâu, con không nhìn thấy cha."

    Nhưng người cha đã trả lời "Con không nhìn thấy cha, nhưng cha có thể nhìn thấy con. Như vậy là đủ rồi."

    Và thế là đứa trẻ nhắm mắt nhảy xuống, và được người cha đỡ trên đôi bàn tay thân
    thương

  5. #5
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định

    Chiều. Chạy xe rảo quanh trung tâm thành phố, tôi dừng lại bên khoảng công viên nhỏ đối diện cổng chính nhà thờ Đức Bà, mua trái dừa tươi, chầm chậm tận hưởng vị ngọt của nó và ngắm nhìn thành phố giờ tan tầm.

    Ở thành phố này, hình như mọi người đều tất bật, vì vậy muốn tìm được một góc tĩnh lặng giữa lòng thành phố không phải dễ. Đang mơ hồ thả hồn theo dòng suy nghĩ, tôi chợt thấy một chiếc xích lô chạy về hướng mình. Trên chiếc xích-lô là một người bạn nước ngoài trẻ tuổi, chắc cũng là một sinh viên như tôi. Trông chàng thanh niên này có dáng điệu rất “Tây”, mái tóc dài được cột lại gọn gàng, tai đeo khuyên, mặc quần soọc ngắn đến gối.


    Xe dừng, người thanh niên ngoại quốc xuống xe và chạy về phía hàng bán nước ngay trước mặt tôi. Anh chỉ vào chai nước suối và giơ hai ngón tay. Cô bán hàng bỏ hai chai nước khoáng vào túi xốp đưa cho người thanh niên và nhận tờ 50 ngàn từ anh. Thấy không có dấu hiệu cho thấy cô bán hàng đang tìm tiền thối đưa cho mình, người thanh niên đứng yên không chịu đi.

    Người phụ nữ bán hàng dường như cũng hiểu ý anh, cô hằn học rút trong túi ra tờ 10 ngàn đưa cho anh. Người thanh niên vẫn tiếp tục nhìn cô trong chốc lát rồi mới quay trở lại xe. Anh đưa một chai nước khoáng cho bác chạy xích lô đang nhễ nhại mồ hôi đứng chờ mình bên đường… Chai nước có lẽ có giá trị bằng cả buổi chiều chạy xe vất vả của bác…

    Quá đủ cho một buổi chiều… Tôi tưởng như mình vừa được xem một vở kịch câm. Không có lời thoại nào vì tất cả nhân vật trong vở kịch này đều không hiểu ngôn ngữ của nhau. Người thanh niên ngoại quốc kia đã đồng cảm và chia sẻ với nỗi mệt nhọc của bác chạy xe xích lô - một người hoàn toàn xa lạ và không hiểu ngôn ngữ của anh. Còn cô bán nước, cô đã lấy lòng mến khách của người Việt chúng ta ra để chào đón một người bạn phương xa thế ư?

    Chiếc xích lô chở người thanh niên ngoại quốc lại tiếp tục hòa vào dòng người đang hối hả, hối hả nối đuôi
    nhau…

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •