mình post bài này ở đây vì không biết nên post ở mục nào nữa. admin và mods nếu thấy sai sót gì thì chuyển giúp mình nhé!!
TTO - Mẹ mang trong lòng mặc cảm chưa cưới hỏi gì đã có con, vì thế mẹ chẳng dám bước chân đi đâu, chỉ quanh quẩn trong nhà và làm tất cả mọi việc cho nguôi ngoai những đắng cay, tủi hổ.

Đón con chào đời mẹ chỉ có thể chuẩn bị được vài chiếc áo sơ sinh cũ, một chục tã lót đã ngả màu và mấy chiếc khăn lông không còn trắng sạch, tất cả những thứ đó mẹ nhặt nhạnh từ mớ đồ cũ của một người quen sau khi biết họ không có ý định sinh thêm một đứa trẻ nào nữa.

Mẹ mang chúng về và ngồi hàng giờ vò xà bông, chà xát những mong chúng trở lại trắng sạch hơn lúc mang về để con có được chiếc áo, tấm khăn choàng tạm nhìn được. Mẹ khổ đến nỗi không đủ tiền để mua sắm những sản phẩm dành cho trẻ sơ sinh dù mẹ rất thèm muốn. Không ai muốn con hiện diện trên thế gian này, kể cả mẹ.

Con sinh ra không đúng thời điểm, khi mẹ chưa kịp tốt nghiệp đại học và đi làm, mẹ không có gì trong tay ngoài tình yêu thương dành cho con vô bờ bến và một nỗi lo sợ mơ hồ. Mẹ sợ những rủi ro hơn là những lời đàm tiếu. Ngày mẹ chuyển dạ không dám một lời kêu la, mẹ cắn răng chịu đựng những cơn đau chỉ mong sao con sớm ra đời và đừng làm mẹ đau thêm. Bên cạnh mẹ lúc đó còn có bà ngoại và ba của con, người đã cùng mẹ có cuộc phiêu lưu không lường trước hậu quả, ba con cũng chưa phải là người lớn để hiểu hết những hệ lụy sau một cuộc tình.

Nhìn vẻ mặt non nớt như một đứa trẻ chưa kịp trưởng thành của ba và mẹ, ông bà ngoại buồn lắm, họ hàng ai cũng nén tiếng thở dài. Lúc nằm trong phòng mổ mẹ vừa hồi hộp vừa lo sợ, không biết con chào đời có được khỏe mạnh và lành lặn bởi khi biết tin mình có thai, mẹ đã dại dột uống hết một chai cao ích mẫu với hi vọng sẽ bỏ được con.

Nhưng dường như sức sống nơi con còn mãnh liệt hơn quyết tâm của mẹ. Con vẫn lớn lên từng ngày và quẫy đạp ngày một dữ dội trong bụng mẹ. Mẹ được gây tê, trong cơn mê mẹ nghe có tiếng người: Có nhìn thấy gì không? Mẹ mở mắt và thấy con trên tay người hộ lý, một hình hài nhỏ bé đến là thương.

Con nặng chỉ có 2,9kg, da nhăn nheo và khóc không thành tiếng. Đó có phải là kết quả tất yếu của những tháng ngày phiền muộn nhất của mẹ không, cả những lần hết tiền mẹ phải nhịn ăn trong hai, ba ngày liên tiếp chỉ uống nước đường để cầm hơi? Rất may con bình thường chứ không mang trên người dị tật, mẹ đã nở nụ cười hạnh phúc dẫu biết rằng những tháng ngày tiếp theo sẽ đối mặt với vô vàn gian nan, thử thách.

Con ngày một lớn lên, bụ bẫm và đáng yêu vô cùng. Các cậu, các dì thay nhau ẵm, bế, ông bà ngoại cũng rất thương con, mẹ thấy lòng mình nhẹ hơn một chút. Chín tháng mẹ đã để con cho ông bà quay trở lại trường thi hết môn còn nợ. Xa con hơn hai tuần bầu vú mẹ căng nhức, mẹ đã tức tưởi khóc vì thương nhớ con, những giọt sữa trào ra ướt đẫm hết áo mà con lại phải nhịn vì mẹ không có bên cạnh con.

Ngày mẹ trở về thấy bà ngoại bế con trên tay, mẹ đưa tay bồng nhưng con quay mặt đi và mếu máo. Dường như mẹ đi quá lâu đã làm con quên mất mẹ, khi mẹ ôm được con vào lòng hai mắt con cứ tròn xoe nhìn mãi mặt mẹ, khi đã nhận ra mẹ là người gần gũi nhất con toét miệng cười và ngậm lấy vú mẹ. Dòng sữa ngọt ngày nào nay đã cạn, con thất vọng nhả ra với vẻ mặt buồn buồn, lúc đó mẹ ôm mãi con vào lòng và khóc, cả đêm hôm đó mẹ không thể nào ngủ được dù vừa trải qua một quãng đường dài đến mấy trăm cây số từ trường về nhà.

Từ đó con cai sữa mẹ luôn, con cũng không bao giờ uống sữa lon hay sữa nước, thứ con thích nhất vẫn chỉ là nước yến mà thôi. Con ăn rất khỏe, mỗi một ngày mẹ nấu một nồi cháo thịt cho con, sáng, trưa, chiều và cả khuya, mỗi bữa như vậy con ăn hết một tô cháo đầy.

Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, nay con của mẹ đã là cậu học sinh lớp 2, chăm ngoan và biết yêu thương mẹ, có gì con cũng thủ thỉ nói với mẹ, con không bao giờ dám mở miệng nói với ba những gì thường ngày nhất như chuyện ở trường, ở lớp của con.

Mẹ nhận thấy giữa con và ba luôn có một khoảng cách, có phải vì con cảm nhận được mình là đứa trẻ được sinh ra ngoài mong đợi và ba con vì bất đắc dĩ mới phải chấp nhận con. Hai mẹ con mình quấn quít bên nhau, mỗi khi nhà chỉ còn lại có hai người con là chú hề nhỏ làm mẹ vui, con cũng trở thành một người bạn san sớt nỗi buồn.

Con là tài sản quý giá nhất của mẹ, và mẹ sẽ mãi nâng niu, giữ gìn cho dù thế gian này đổi thay đi chăng nữa, cho dù một ngày nào đó mẹ và ba chia tay nhau. Con sẽ ở bên cạnh mẹ suốt đời con nhé, bởi vì con là tất cả của mẹ con biết không…