Sau đám cưới, hôm đầu tiên dọn về sống với nhau, trong lúc sắp xếp đồ riêng của anh, tôi thấy một khung ảnh trong đó có tấm hình anh và cô vợ cũ chụp với nhau. Tôi nhìn anh ý muốn dò hỏi, anh lúng túng lấy khung ảnh khỏi tay tôi: “Anh biết mình không nên giữ lại!”. Anh ngập ngừng: “Anh sẽ đốt hoặc xé nó. Tùy ý em!”. Tôi nhìn kỹ tấm hình, anh trẻ, tóc đen bồng bềnh, cười thật tươi ôm cô gái xinh đẹp rạng ngời hạnh phúc đang tựa đầu vào vai anh.


“Không!” - tôi nói và lấy lại khung ảnh, "Cho dù anh có làm biến mất hết mọi thứ thì những việc này cũng đã xảy ra. Đây là một phần của đời anh. Em hiểu và không ghen với quá khứ của anh". Tôi nhét khung ảnh trở lại vào hộp, nơi tôi tìm thấy nó.

Tôi lục tìm cuốn album của mình và đưa cho anh. Tất cả mọi kỷ niệm liên quan đến chồng cũ tôi đều lưu giữ lại.

Từ ngày yêu nhau đến lúc cưới. Không tấm nào bị cắt đầu hay xé ngang trong cơn tức giận. Tôi bảo quản chúng rất cẩn thận vì đó là quá khứ của tôi. Bởi lẽ, tôi không tìm ra được lý do chính đáng để tiêu hủy chúng. Dù xấu dù tốt thì tôi cũng có liên quan và đó là một phần của cuộc đời mình. Những tấm hình, những mảnh vụn của cuộc sống ngày hôm qua. Một quyển nhật ký hình ảnh, những lời nhắc nhớ về thành công và sai lầm đã xảy ra trong đời tôi.

Với cuộc hôn nhân thứ hai này, tôi không chắc nó sẽ kéo dài mãi mãi nhưng tôi biết mình sẽ không bước vào con đường mòn cũ. Nơi đầy gai góc và những mảnh vỡ đau khổ. Mỗi khi xem lại quyển album cũ, tôi không xao lòng tiếc nuối mà chỉ nghĩ rằng nên làm điều gì đúng để giữ gìn hạnh phúc hiện tại.


Nguồn: thanhnien
BACSI.com