Tôi vẫn luôn quan niệm rằng cuộc đời của mỗi người là những chuyến hành trình dài vô tận và tùy thuộc vào mục tiêu, ước mơ mà chúng ta sẽ có những chuyến đi cho riêng mình.

Khi tôi còn nhỏ, cuộc sống của tôi là cái trò đẩy xe đạp lên một cái dốc cao ngất ngưởng rồi từ từ, chậm rãi thả dốc mặc dù không ít lần tôi trầy da tróc vảy vì trò chơi mạo hiểm đó. Bạn biết vì sao không? Vì tôi yêu lạ kì cái cảm giác chiến thắng khi hoàn thành chuyến “chinh phục núi cao” (do tôi tự đặt tên) của mình và vì tôi say mê cái mát rượi khi gió luồng vào tóc, thổi bay đi những giọt mồ hôi nhễ nhại, xoa dịu đi cái vất vả của tôi vừa mới nãy.

Nhưng khi đã trưởng thành, tôi biết rằng cuộc sống không hề đơn giản như thế bởi vì chúng ta không hề thấy trước được những điều đang chờ chúng ta ở cuối đoạn đường. Đã gọi là đường thì phải có ngã ba, ngã tư, ngã năm,… Thỉnh thoảng tôi lại bước qua một nhánh rẽ để cùng song hành với một người khác hoặc tôi sẽ đưa tay mình ra để đón nhận một người đang bước vào con đường của tôi. Chúng tôi gọi đó là “cùng bước về một phía”… Nhưng mà đã nói là đường đi có bao giờ là thẳng, chúng tôi lại rẽ sang những hướng khác khi tới đoạn đường gồ ghề khó bước hoặc khi thấy một đoạn đường khác phù hợp hơn và nhiều hoa cỏ hơn…


Cũng có khi tôi đang chạy bon bon xuống dốc – tuyệt diệu là điều mà tôi đang tận hưởng sau khi đã chinh phục được một con dốc và tôi đang trên đường tìm sự thử thách mới. Tôi đâu ngờ rằng phía trước là hố sâu và thế là… tôi ngã. Cảm giác đầu tiên là đau, cảm giác thứ hai thất vọng vì sự không cẩn thận của mình, cảm giác thứ ba là muốn ở dưới hố sâu ấy vì mắt đã quen với bóng tối và vì sợ phải bắt đầu lại chuyến hành trình – hay nói đúng hơn là sợ thất bại.

Vậy đấy, bạn và tôi sẽ phải đứng trước rất nhiều quyết định của cuộc đời: dừng lại hay đi tiếp, rẽ phải – rẽ trái hay đi thẳng? Sẽ khó khăn để có một quyết định chính xác nhưng nếu không quyết định lại sẽ trở thành đứng yên – đứng yên trong một khoảnh khắc là tốt nhưng đứng yên mãi lại là một điều khác. Hãy cứ bước và hãy đi đến cuối đường – có thể đó là vực thẳm hay núi cao, là đồng bằng hay sa mạc nhưng ít nhất tôi và bạn biết mình đã đi và đã đến và đã sai lầm một cách chân chính, thành công một cách vinh quang.

Tôi sẽ đến nơi mà tôi muốn đến, để thấy rằng thất bại chưa phải là tận cùng và chiến thắng cũng không phải là điều tốt đẹp nhất – điều quan trọng nhất là tôi không phải hối tiếc vì mình đã bỏ lỡ bất kì một chuyến hành trình thú vị nào trong cuộc đời ngắn ngủi này.

Theo Thodia.vn
Bacsi.com