Căn phòng trọ chật cứng đồ đạc bỗng trở nên rộng rãi khi vắng những câu chuyện không đầu không cuối của con bạn cùng phòng. Nó về quê từ hôm qua. Còn tôi ở lại để có thể tập trung học cho 3 bài kiểm tra giữa kì vào tuần sau.

Cái ban công của phòng tôi lộng gió, người ta vẫn đi ngoài đường rộn rã, ở cái thời điểm gần 10h đêm. Thành phố là thế, cái khí trời về đêm luôn có sức hút kì lạ với những con người đã quá bận bịu với những toan tính ban ngày.

Những chiếc ôm trở nên chặt hơn trong cái se lạnh đầu đông, vài cái nắm tay của những cặp đôi đi bộ, những tiếng nói cười không ngớt... Tôi chợt nghĩ đến Minh, giờ này hẳn anh vẫn đang miệt mài với những bản vẽ.

Công việc của một sinh viên năm cuối chồng chéo cùng những mối quan hệ có thể cần dùng trong vài tháng tới khiến chúng tôi dành ít thời gian cho nhau hơn, cả trực tiếp và gián tiếp.

Buổi chiều, khi lang thang cùng cô bạn thân từ thuở cấp 3, tôi đã tìm thấy một chiếc thiệp in hình một chú bọ rùa đang tập tành nấu nướng với mục đích vô cùng ngọt ngào, điều mà tôi không nói ra hẳn bạn cũng rõ. Tôi nghĩ ngay đến Minh. Đã rất lâu rồi tôi không còn giữ thói quen tặng anh những món đồ nhỏ xinh những khi nổi hứng. Phải, đã từ rất lâu rồi. Tôi trả tiền chiếc thiệp và háo hức mua thêm hai chiếc kẹp giấy đôi thật xinh cho cả hai. Điện thoại rộn rã khúc hát “Nếu như anh đến”.


Tình yêu "mới" 6 năm, thời gian đó thật đẹp đúng không anh? (Ảnh minh họa)

- A lô, anh ạ! Em đang đi cùng bạn. Em qua chỗ anh bây giờ đây!

Đầu giây bên kia ngập ngừng một lúc rồi nói nhanh:

- Đợi em sang đây lâu lắm, anh ra ngoài với bạn đây. Em đi shopping xong nhớ về sớm. Yêu em!

Tôi chỉ kịp nói một tiếng “Vâng” trước khi nghe hàng dài những âm thanh tút tút. Tôi thuộc dạng người nổi hứng nhanh nhưng mất hứng còn nhanh hơn. Và chưa cần đến một giây, tôi đã biết chắc chiếc thiệp ấy sẽ được mang về và trân trọng cất vào ngăn kéo tủ, vô thời hạn...

Dòng suy nghĩ về Minh bị ngắt quãng bởi tin nhắn đến từ số máy được lưu dưới mật danh “August”. Một tin nhắn dài hơn bình thường. Mỗi câu là một mẩu chuyện vụn vặt. Tôi chờ mong chúng, gần như mỗi ngày. Đã hơn một tháng kể từ chuyến du lịch tới Đà Nẵng của tòa soạn báo nơi tôi làm part time, hơn một tuần kể từ lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau, qua mail và tin nhắn.

Đó là một chàng trai kì lạ. Không add nick yahoo hay facebook tôi, nhưng luôn ra vẻ biết mọi thứ tôi cập nhật trên những mạng xã hội ấy. Anh quan sát tôi, một cách âm thầm và lặng lẽ, dõi theo tôi theo cách của riêng anh. Chúng tôi thường nhắn tin trò chuyện rất muộn, những tin nhắn nối liền quãng đường mấy trăm km. Đôi khi tôi tự hỏi anh nhắn tin cho tôi với tư cách anh trai, bạn bè, hay hơn thế nữa?

Những mối quan hệ bình thường đâu khiến người ta có thói quen tìm đến nhau vào giữa đêm, thời điểm lòng mềm yếu, nỗi buồn dễ xâm chiếm.

Nhưng tôi lặng im, đón nhận những tin nhắn của anh với sự khấp khởi, hồi hộp, và âu lo. Trong cuộc sống này, không phải biết quá rõ một điều gì đó cũng là một điều tốt, lắm khi, nó còn giết chết quá nhiều mối quan hệ lẽ ra có thể tiến xa hơn.


Bỗng một ngày, em say nắng... (Ảnh minh họa)

Có lần, ngồi trò chuyện bên Minh trong một quán cà phê đầy gió, tôi để lòng mình trôi theo tiếng nhạc du dương của một cây đàn piano ở một góc nhỏ trong quán.

- Anh này, hình như em say nắng rồi!

Minh hơi giật mình, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh như anh vốn thế. Anh vuốt ve mái tóc ngắn và rối của tôi. Anh ậm ừ cho qua chuyện, nói rằng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.

- Trời sang đông, em sẽ chẳng còn đủ nắng để mà cảm nữa cưng ạ!

Sự vô tư ấy của Minh, là anh hiểu rằng tôi yêu anh quá nên chưa từng nghĩ rằng tôi có thể thích một ai đó khác, hay vì anh yêu tôi chẳng đủ để ghen lấy một lần?

Tôi nghĩ thầm trong bụng, không biết nên vui hay buồn. Tôi ghé sát người vào cửa sổ, ngắm nhìn những hạt mưa đầu đông. Những người trên phố rảo bước với thái độ khó chịu lộ rõ. Lòng tôi là một mớ hỗn độn chẳng thể sắp đặt. Vậy mà Minh thốt ra từ ổn trong sự thờ ơ cố hữu.

Liệu rằng mọi chuyện có thể ổn không, khi mà 1 tháng trước, nơi Đà Nẵng đầy nắng và gió, tôi vô tình thấy ánh mắt mình rơi vào khoảng trống trong mắt của một người xa lạ. Hai cái nhìn chạm nhau trong khoảnh khắc, nhưng đủ để ta biết rằng, trong mắt người đó, đã có hình bóng của ta. Và trong ta, con người xa lạ đó đã trở thành trung tâm chú ý suốt những ngày ở còn lại ở Đà Nẵng.

Quỳnh

Đó là một cô bé xinh xắn và dễ thương, ít hơn tôi và Khôi 2 tuổi. Tiếng cười trong vắt cùng chất giọng lạ tai của người miền Bắc đã khiến tôi dành rất nhiều tình cảm cho cô bé ấy, một cộng tác viên làm việc bán thời gian ở tòa soạn mà chúng tôi làm việc, từ xa. Dù không mấy chú ý, nhưng tôi vẫn có thể dễ dàng nhận ra cô bé ấy luôn hướng về Khôi bằng ánh mắt, rất..., nói thế nào nhỉ, ừ, rất không bình thường.

Có nét gì đó gần như tò mò, cũng không hẳn, có chút hồi hộp, phấp phỏng. Giống như tôi, của hơn 6 năm trước, khi thầm yêu Khôi. Không ít người ngưỡng mộ tình yêu của chúng tôi.

Không phải giữa chúng tôi không có sóng gió, không phải không có những lúc yếu lòng mà thành ra chán nản với tình yêu, nhưng suy nghĩ trong hai đứa đủ chín để cùng nhau gìn giữ một mối quan hệ. Thỉnh thoảng, tôi nghĩ, chúng tôi chưa cưới xin, nhưng cách chúng tôi ràng buộc nhau bằng những cố gắng, bằng con số 6 năm tuy không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, khiến tôi nghĩ rằng phải chăng tình yêu này chỉ còn là trách nhiệm?

Bữa trước, tôi tình cờ đọc được những tin nhắn của anh với cô bé miền Bắc ấy. Những câu chuyện bắt đầu rất muộn và kết thúc trong những sự nuối tiếc và hẹn gặp lại.

Trong lòng tôi là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hai người đó chỉ gặp nhau trong vài ngày ngắn ngủi. Tại sao có thể có nhiều thứ để nói về nhau đến vậy? Tôi ở cạnh Khôi gần như mỗi ngày, khoảng cách về địa lý khiến tôi an tâm phần nào, nhưng những cái nhìn khác lạ của cô bé ấy, sự hồ hởi sẻ chia từ người yêu tôi thì sao?


Rồi em nhói đau khi biết anh cũng say nắng một người (Ảnh minh họa)

Cái quái gì đang xảy ra thế này? Tôi vờ hỏi xin Khôi nick của cô bé đó và cũng giả vờ tình cờ vào hỏi chuyện cô nhóc về những bài viết trên trang web nơi mà cô bé thường cùng CLB của mình thu âm các chương trình về tình yêu. Cô bé hồn nhiên trả lời tôi, là thực sự cô bé ngây thơ không biết mình đang dần phá hỏng hạnh phúc của tôi, hay tại mọi thứ chẳng phức tạp như tôi đã nghĩ?

- Vâng, em thích anh Khôi chị ạ!

(còn tiếp)


(Theo Blogradio)/eva.vn

BACSI.com