Tiếc 5 năm dài yêu nhau, tiếc những ngày tháng đẹp trong ký ức, em lấy quá khứ xưa – rất xưa để vỗ về cho hiện tại. Cái hiện tại em đang muốn vùng vẫy thoát ra. Nhưng em sợ.

Anh của em – anh của ngày xưa đâu rồi?

Khoảng trời đầy nắng, gió, trong xanh và bình yên. Khoảng trời của riêng anh và em. Người ta gọi đó là thiên đường hạnh phúc. Anh và em đã từng xây cho mình một nơi như thế. Thú vị biết bao! Nhưng…

Ai nỡ phá đi những tháng ngày hạnh phúc? Ai đã biến thiên đường thành địa ngục? Anh hay em?

Ừh! Thì cuộc sống phải đổi thay, con người cũng cần thay đổi theo cho kịp với nhịp sống. Nhưng năm tháng qua đi, anh biến mình thành kẻ lạ. Ngày một xấu trong mắt em. Em sợ. Có lẽ em không yêu anh nhiều như anh yêu em, nên em thấy ngột ngạt, thiếu khí trời trong cái nhà yêu thương anh dựng nên. Anh của ngày xưa đáng yêu là thế sao giờ thành người xa lạ. Đi bên anh, em tự hỏi lòng anh của ngày xưa đã lẫn quất nơi đâu?

Anh có học mà, phải không anh? Sao những khi nóng giận, dù là vô cớ, anh lại nói toàn ngôn ngữ của chốn vỉa hè. Mà thực ra, dân vỉa hè người ta cũng sợ bẩn không dám nói. Vậy mà anh vẫn dùng. Anh lượm thứ ngôn ngữ đó ở đâu hay nó vốn tiềm ẩn trong người? Em sợ những câu nói chua cay, bẩn thỉu cứ tràn trên môi anh. Những câu nói cứ xé rách tim em. Nó đã tan nát đến độ không còn nát hơn được nữa. Ngày xưa anh đâu thế.


"Ngày xưa hạnh phúc". Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Anh thích bạo lực. Anh có tính vũ phu bẩm sinh, anh nhỉ? Nhưng ngày xưa, có lẽ anh chưa thể hiện hết mình, nên em đâu nhận ra.

Em không chấp nhận anh – anh của hôm nay. Một con người đúng như câu nói xưa “phàm phu tục tử”. Vậy mà bao nhiêu lần chia tay, em vẫn không thoát được.

Sau mỗi sai lầm, anh lại khóc lóc, van xin…Ùh thì phụ nữ vốn nhiều lòng vị tha, hay cam chịu. Em tự ngạc nhiên thấy mình lấy đâu ra nhiều lòng vị tha và sự cam chịu đến thế.

Nếu bước tiếp cùng anh, em biết mình sẽ đi đến một ngõ cụt không lối thoát, sẽ tự chôn mình trong một hố sâu vời vợi.

5 năm yêu anh đủ để cho tuổi xuân em trôi theo dòng nước, những háo hức, đắm say, và năng động của một thời con gái cũng dần nhạt vơi.

Phải làm sao để xoá anh khỏi cuộc sống của em? Đừng đi theo em nữa anh nhé? Anh không mệt sao? Ngày ngày hai buổi đi về, em thấy chán khi biết ở phía sau em, anh vẫn cứ miệt mài chạy theo dù nắng hay mưa. Anh không mệt nhưng em thấy mình đuối sức.

Chia tay anh. Em sợ phải bắt đầu lại tất cả. Sợ cả vết thương lòng anh để lại liệu có lành lại theo thời gian. Tiếc lắm tháng ngày cũ. Nhưng…

Thôi thì…

“Duyên trăm năm đứt đoạn

Tình một thuở còn vương…”

Cuộc sống cần lắm những tiếng cười trong veo rớt trên đường đời, ta bên nhau chỉ thêm cay đắng. Nếu biết không thể cùng anh đi hết được con đường, thà em rẽ sang lối khác. Mọi thứ rồi sẽ trôi vào quên lãng và em trong anh cũng thế, phải không anh.

Ngọc Hà (PNO)

BACSI.com