Khi Hà Phương bước đi, cả hai đều muốn chạy theo giữ lại nhưng chính Duy Việt đã cầm tay Hoàng Minh lại:

- Tôi muốn nói chuyện với anh.

- Giữa tôi và anh không có gì để nói.

- Có chứ? Tôi hỏi thật anh là gì của Hà Phương, tại sao Hà Phương lại cư xử như vậy ?

- Tôi... tôi yêu cô ấy.

- Và cô ấy cũng yêu anh chứ ?

- Điều đó thì….

Đúng lúc ấy Thanh Dung bước ra.

- Khách khứa về sắp hết rồi, hai người sao còn đứng đây, còn Hà Phương đâu?

- Nói cho tôi biết, thật ra Hà Phương có sắp lập gia đình không? Người này có phải là chồng sắp cưới của cô ấy không?

Duy Việt quát lớn, Thanh Dung nói:

- Đúng thì sao? Mà không đúng thì sao? Có gì quan trọng với anh đâu chứ?

Duy Việt tức giận, quay lưng bỏ đi, anh vội vã lấy xe để tìm Hà Phương, lòng anh giờ đây như lửa đốt.

Duy Việt đi rồi, Thanh Dung quay lại hỏi Hoàng Minh :

- Thật ra đã có chuyện gì xảy ra, tôi kêu ông giả danh bạn trai Hà Phương bí mật theo nó, sao ông để cho nó đi mất tiêu rồi?

- Cô ấy còn yêu anh ta, cô ấy đau lòng, tôi không giữ được cô ấy…

- Đương nhiên là tôi biết cô ấy còn yêu, tôi sắp đặt hôm nay để họ gặp nhau, ghen tức nhau để trở về với nhau mà…

- Cậu biết tôi yêu Hà Phương mà, tại sao lại làm như vậy

- Hoàng Minh à, cậu yêu Hà Phương bao lâu rồi cậu biết không? Cậu thấy nó động lòng với cậu không? Nó là cô gái tốt và nó rất rạch ròi, có khi nào nó lợi dụng tình cảm của cậu chưa? Vậy nên tôi khuyên cậu hãy buông tay, chúng ta cầu chúc cho nó được hạnh phúc. Nó đã đau khổ quá nhiều rồi.

- Dung nói đúng, tôi cũng mong cô ấy hạnh phúc…

Duy Việt phóng xe ra khỏi nhà hàng, trong lòng nghĩ chắc hẳn cô ấy không đi xa. Nhưng quan trọng là đi đâu nhỉ, cô ấy có biết đường ở đây đâu? Anh cứ theo quán tính, chạy lần theo con đường trở về.

Từ xa, Duy Việt thoáng thấy bóng một chiếc váy trắng, tóc buông dài, chân khập khiễng trên vỉa hè. Anh lao đến, gọi to:

- Hà Phương!

Phương không quay lại, cô không nghe, cô đang nhớ đến ngày anh đám cưới, lúc ấy cô buồn lắm, nhìn khung hình cưới trước nhà anh, trái tim cô vỡ vụn. Bây giờ thì sao, sau 5 năm rồi gặp lại anh nó vẫn mang một nỗi đau không định nghĩa thành lời.

Duy Việt kéo cô quay lại:

- Em có nghe anh gọi em không ?

- Em không nghe

- Chân em đau lắm không? Lên xe đi anh chở em về

- Không cần đâu, giúp được một lần không giúp được cả đời. Anh về đi, anh còn vợ nữa.

- Em… anh không còn vợ nữa, em đừng lo cho anh. Anh và cô ấy chia tay rồi.

- Vậy thì anh nên hàn gắn lại, vợ chồng ai cũng có những lúc xích mích, cãi cọ rồi sẽ qua thôi.

- Vậy sao? Vậy ngày xưa em và ông xã em có vượt qua được không? Có hạnh phúc không? Tụi anh chia tay lâu rồi, anh lấy cô ấy vì hoàn cảnh thôi. Giờ cả hai giải phóng cho nhau, cô ấy cũng đã có gia đình rồi

- Vậy sao?

- Dù em không còn yêu anh cũng được, cứ xem như anh là bạn, để anh đưa em về trong lúc chân bị đau. Được không em?


Anh biết, em sẽ quay về với anh... (Ảnh minh họa)

Hà Phương im lặng, lặng lẽ bước theo Duy Việt, cô không thể kháng cự những lời lẽ ấy của Duy Việt, cô không thể chống lại trái tim mình đang thổn thức một cảm giác không gọi thành tên….

Cô vẫn ở trọ chỗ cũ, anh không ngờ 5 năm rồi cô vẫn vậy, ngay cả chỗ ở cũng không thay đổi.

- Em vẫn ở đây sao

- Dạ, ở riết rồi cũng quen, bà chủ cũng thương em.

Cô lấy chìa khóa nhà ra, bước đến mở cửa, rồi quay lại chào anh:

- Thôi anh về đi, em cảm ơn anh.

- Em không cho anh vào nhà sao? Anh phải bó thuốc vào chân em nữa

Anh không nói gì, tay vẫn cầm bịch bông băng, cô ngại ngùng chào anh rồi bước lên cầu thang. Cô nhăn mặt, cái chân bị đau cô lại hành hạ nó đi bộ, giờ coi bộ kiệt sức rồi. Nhưng cô phải cố gắng bước lên phòng, gần đến cuối con đường rồi còn gì.

Duy Việt không chờ đợi Hà Phương mời, sẵn có người vừa bước ra, anh chen vào bồng Hà Phương trên tay, đi liền một mạch lên đến cửa phòng. Hà Phương thì không dám kêu la vì sợ người khác quay lại nhìn.

- Vẫn phòng này chứ em?

- Dạ, anh để em xuống. Anh lúc nào cũng thích tự làm theo ý mình, anh không tôn trọng suy chỉ làm điều gì có lợi cho em thôi, chân em đang đau…

- Bởi chân em đang bị đau mà.

Cô không cãi lại, lúc nào cũng vậy đứng trước Duy Việt cô luôn là người thiếu lý lẽ. Đôi khi cô cảm thấy dường như chỉ có anh mới khắc chế được tính bướng bỉnh của cô. Cô mở cửa bước vào, anh cũng theo sau, không cần cô mời.

- Anh ngồi đi, phòng nhỏ anh thông cảm.

- Em làm như anh chưa từng đến đây vậy?

Hà Phương cúi mặt không nói gì, Duy Việt nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt của cô, cô mím chặt môi, hai dòng lệ tuôn rơi. Duy Việt ôm cô vào lòng, tình yêu của anh bấy lâu giờ đây đang bùng cháy, những giọt nước mắt của cô không dập tắt cơn cháy mà còn làm nó bùng lên dữ dội.

- Hà Phương, đừng khóc em...

- Chúng ta là gì, đang là gì và như thế nào đây anh? Sao anh cứ làm cho cuộc sống của em khốn khổ thế này. Em cứ ngỡ là thời gian đã giúp em quên anh, sao anh lại xuất hiện?

- Em ghét anh thật sao? Anh làm cho cuộc sống của em khốn khổ hay là em làm cho trái tim anh điêu đứng. Anh không quên được em, anh không yêu được người khác, anh không thể nào xây dựng một gia đình hạnh phúc! Anh nhất định phải tìm em Phương à. Mình bắt đầu lại được không em?

Điện thoại của Hà Phương reo lên, tự nãy giờ đi ngoài đường, cô chẳng biết cái điện thoại của mình có bao nhiêu cuộc gọi nhỡ nữa.

- “Không cần đâu tao về nhà rồi. Tao đi taxi về. Thôi mày lo chuyện mày đi, hôm nay là ngày trọng đại mà, hôm khác nói…”

Duy Việt lườm Hà Phương:

- Anh trở thành tài xế taxi của em lúc nào vậy?

Em mà nói anh đưa về nó sẽ hỏi suốt, em mệt lắm.

Đến lượt điện thoại Duy Việt reo, Hà Phương đứng dậy, bước ra ngoài lan can ra điều lịch sự…

Cô đứng nhìn lên bầu trời trên kia, hôm nay trời đẹp quá, nhiều sao và có cả trăng non mới nhú. Cảnh này giống cảnh… của ngày 12 tháng 3 năm đó quá. Cô cố xua đi những suy nghĩ chẳng đâu vào đâu.

Bất chợt Duy Việt ôm chầm lấy Hà Phương từ phía sau. Phương vùng vẫy nhưng cô bất lực, đôi bàn tay ấy siết lấy cô, hôn lên mái tóc dài của cô, rồi gấp gáp tìm môi cô trong bóng tối. Cô im lặng, cô ngoan ngoãn, và rồi nụ hôn được đáp trả.

- Anh… yêu em!

- Tại sao chúng ta cứ mãi đuổi bắt nhau anh nhỉ, mình đã có hai lần cách trở, phải chăng sẽ có lần thứ 3?

- Phải có lần thứ ba chứ em, khi một trong hai chúng ta già rồi chết đi...

Hà Phương hạnh phúc, một hạnh phúc lớn lao cho những khổ đau mà cô đã trải qua.

Lúc nãy anh nghe điện thoại của Thanh Dung, Dung nói em và Hoàng Minh không là gì cả, còn chửi anh là không biết tận dụng cơ hội, đáng đời anh.

- Anh…

- Làm vợ anh em nhé!

Duy Việt nâng bàn tay của Hà Phương lên, hôn lên bàn tay, anh ấy đang cầu hôn cô, không nhẫn, không hoa, không nến,… nhưng lời cầu hôn ấy mang đến hạnh phúc cho cô.

Cuối cùng cô đã gặp lại anh nơi cuối con đường của mình. Cô gật đầu, hai giọt nước mắt lăn dài trên má. Anh hôn lên đôi mắt cô, mỉm cười hạnh phúc.

(Theo Blogradio)/eva.vn

BACSI.com