Anh chị gặp nhau tại trại tỵ nạn Pualau Bidong.
Đồng bệnh tương lân, cả hai vun đắp tình yêu bằng sự đùm bọc và cảm thông.
Công việc hằng ngày dù vất vả nhưng vẫn đầy ắp tiếng cười.

Kết quả của cuộc hôn nhân hạnh phúc là một bé trai kháu khỉnh mà anh chị hết mực yêu thương.
Đến Úc, vẫn công việc nặng nhọc ấy nhưng tiếng cười dường như vắng hẳn.
Anh chị làm hai ca sáng, chiều mỗi ngày gặp nhau chỉ vài tiếng.
Thằng con cứ tan trường về là ở lỳ trong phòng với cái vi tính.

Vật chất tuy dư thừa nhưng không còn hạnh phúc như xưa...

Hạnh phúc ở trong tầm tay chứ không ở đâu xa...


By:TRN