Mình thật sự muốn nói với anh những điều này, nhưng mình sợ, mình không dám nói...

Tôi năm nay dã được 26 tuổi, tôi đã từng có gia đình, và 1 bé trai 4 tuổi, cuộc sống của tôi từ khi sinh ra đã không êm đềm.Mẹ tôi mất khi tôi vừa 5 tuổi, ba tôi bước đi bước nữa , từ khi ấy tôi biết là mình đã trở thành trẻ mồ côi, tôi phải nương tựa vào bà nội đã ngoài 70 tuổi mà sống, khi tôi được 15 tuổi cũng là lúc tôi phải bước ra đường đời mà sống, sống với bao nhiêu cạm bẫy, bao nhiêu mưu mô của cuộc sống.Tôi trải qua rất nhiều nước mắt có, cay đắng, đau khổ có cả tủi nhục nữa, nhưng tôi vẫn tin mình vượt qua được thì mình sẽ có hạnh phúc.

Tôi luôn mong chờ điều đó. Năm 21 tuổi tôi lập gia đình, theo suy nghĩ mình sẽ tìm được chỗ dựa cho bản thân mình, một nơi để trao gửi cả cuộc đời, một nơi khi buồn sẽ có người an ủi, nhưng những suy nghĩ đó hoàn toàn sai lầm, đó lại là bước ngoặt mới cho cuộc sống đầy nước mắt, thời gian sống ấy, mình phải chan cơm với nước mắt, mình phải sống tủi nhục, bị người ta coi thường , nhưng mình vẫn chịu đựng được các bạn. Rồi chuyện gì đến cũng đến, mình ly dị chồng, và sống đơn thân, sống cuộc sống tuy cô đơn nhưng an nhàn, không ồn ào như trước nữa.

Mình cứ nghĩ mình sẽ sống vậy, cho đến khi già đi, nào ngờ thêm 1 người nữa xuất hiện trong cuộc đời mình, anh đến rất lặng lẽ, anh đến khi mình buồn, anh hiểu mình nghĩ gì, anh luôn an ủi động viên những lúc mình tuyệt vọng. Bên cạnh anh mình thấy có 1 hạnh phúc nho nhỏ len lỏi trong tim, mình thầm cám ơn anh, cảm ơn anh đã đến, nhưng có lẽ chỉ đến được vậy thôi bạn ơi, làm sao mình dám mơ ước nhiều hơn, cùng sống với anh, được làm vợ anh, được anh yêu thương, mình không có quyền lựa chọn hay quyết định hạnh phúc cho cuộc sống của mình, mình rất muốn được hạnh phúc, mình ao ước có một hạnh phúc thật sự thuộc về mình.


Những kỷ niệm còn mãi (Ảnh minh họa)

Đôi khi bên cạnh anh, mình muốn thời gian ấy dừng lại,nhưng có lẽ mình không thể làm vậy, mình sẽ lựa chọn con đường xa anh, xa anh một cách lặng lẽ, khi ấy mình rất đau vì đã lỡ yêu anh mất rồi, nhưng thà vậy còn hơn, con của mình nó cần mình, nó còn quá nhỏ để hiểu cuộc đời này, nó không thể giống mình là trẻ mồ côi, nó cần đươc che chở, mình không muốn nó giống mình, khi xưa minh đã thiếu tình cảm , nay minh phải cố gắng cho con đầy đủ, có lẽ minh phải hy sinh, hy sinh đi tình yêu vừa hé nở, mình buồn lắm , nhưng làm sao quên được anh, khi anh đã có vị trí trong tim mình, nếu có một điều ước, mình ước sẽ có anh, ước rằng anh sẽ đi theo mình suốt cuôc đời này, mãi không bao giờ xa , điều ước ấy có lớn lắm không?

Mình thật sự muốn nói với anh những điều này, nhưng mình sợ, mình không dám nói, những khi gặp anh, mình chỉ nói rằng cuộc sống của mình không cần đàn ông, mình không bao giờ lấy chồng nữa, lúc nào mình cũng vô tư cười đùa, để che đi những nỗi buồn nhưng sâu thẩm trong tim mình rất mong có anh, rất mong anh luôn bên cạnh mình, anh có thể chia sẻ cuộc sống này với mình, nhưng nói ra rồi thì mình sợ mọi thứ thay đổi. Thế nên, mình sẽ chôn nó lặng lẽ vào 1 góc nào đó riêng tư, để chỉ có mình biết, và mình chỉ lặng thầm đứng phía sau lưng anh, khi anh buồn hãy cứ ngoảnh lại, mình luôn luôn là người bên cạnh anh, luôn luôn chúc phúc anh, cho dù từng lời chúc phúc ấy, phải đổi bằng những giọt nước mắt,thì vậy thôi, tại vì cuộc đời này mình không có quyền quyết định hạnh phúc mà.Hạnh phúc sẽ mãi mãi không bao giờ đến với mình...

[email protected]
(Eva.vn)


BACSI.com