Nếu có thể, hãy cho em mượn bờ vai để dựa mỗi khi cô đơn anh nhé. Anh hãy là cơn mưa của riêng em mà thôi.

Em yêu mưa trước khi biết anh. Em yêu tiếng mưa tí tách, yêu những giọt nước trong veo hồn nhiên rơi như đang khiêu vũ bản nhạc của đất trời. Em thích tắm mưa, em yêu cảm giác được những hạt mưa ve vuốt. Mỗi lần như thế mưa lại ôm em trong vòng tay mát lạnh, từng hạt nước nhỏ bé như thấm sâu vào trong em để xóa đi những muộn phiền. Em muốn nhắm mắt lại để hòa tan mình vào mưa. Mưa cứ lặng lẽ cùng em đi qua tuổi thơ, đi qua góc sân và khoảng trời trong vắt. Mưa chỉ cho đi chứ chẳng đòi nhận lại bao giờ. Em yêu mưa như yêu tuổi thơ, yêu ngôi nhà bé nhỏ, yêu con cún đáng yêu đã bên em suốt 9 năm qua.

Rồi em biết anh, nụ cười của anh cũng như cơn mưa khiến lòng em lắng lại. Em yêu nụ cười, yêu ánh mắt, yêu lòng nhiệt tình của anh. Có đôi khi nhắm mắt lại em thấy tiếng anh thì thầm và có khi là một nụ cười đầy ẩn ý. 19 tuổi, em quên mất những cơn mưa cho dù mưa vẫn rơi lặng lẽ như thuở nào. Em bắt đầu thích những bản tình ca, thích hát và thích cảm giác mỗi sáng sớm thức dậy nhìn thấy nụ cười của anh trên màn hình điện thoại. Em thấy hình như mình yêu anh.


Và rồi những giấc mơ đẹp cũng có màu tàn úa. Em thấy sợ những lời nói lạnh lùng như những chiếc gai sắc nhọn găm sâu vào lòng em. Và đã có lúc mắt em thoáng cay khi nghĩ đến một lời thơ:

“Em chẳng bao giờ tin mình sẽ mất nhau đâu
Tình yêu đầu tiên em có được
Tình yêu đã một lần làm tim em bị xước
Những giọt máu hồng cứ đỏ mãi nhường kia”

Có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ hiểu những điều em nghĩ bởi anh còn bận rộn với quá nhiều dự định, hoài bão của tương lai. Em sẽ dõi theo anh mà chẳng hề hờn giận, vì em cũng như mưa, anh đã bao giờ nói yêu em đâu! Con người vốn dĩ lòng tham rất lớn, em vẫn không thể đặt một dấu chấm tròn trịa giản đơn.

Và một chiều cô đơn lang thang trên phố mưa bất chợt ghé tìm em. Mưa ào ạt, xối xả, từng hạt nước vỡ òa trên vỉa hè, trên lòng đường. Em lao vào vòng tay mưa mặc cho những hạt mưa ran rát đập vào cơ thể. Mưa che chắn cho em để không ai biết rằng em đang khóc. Mưa không giận em, mưa không nói những lời làm người yêu thương mưa đau đớn. Em tìm lại hơi mưa thân quen, mưa len lỏi vào trái tim em xóa đi những vết xước dọc theo những sợi cơ. Mưa rơi ào ạt mà sao em thấy lòng mình bình yên qua đỗi tựa hồ như đang được ấp mặt vào lồng ngực mẹ. Nước mắt em hòa cùng mưa rơi xuông và trôi đi. Mưa hôn lên môi, lên mắt em những chiếc hôn vội vã. Em vẫn còn yêu mưa!

Anh và mưa những thứ đang tồn tại, đang bước song song bên cuộc đời em. Em yêu mưa nhưng em cũng không thể nói em không yêu anh. Tình yêu vốn dĩ là những điều khó hiểu. Có thứ tình yêu mang cho người ta niềm vui, hạnh phúc vô bờ, có thứ lại mang đến nỗi đau và nước mắt. Ngọt và đắng hòa tan trong nhau với muôn ngàn cung bậc. Em cần cả hai, như vậy có phải là quá tham lam không anh? Nếu có thể, hãy cho em mượn bờ vai để dựa mỗi khi cô đơn anh nhé. Anh hãy là cơn mưa của riêng em mà thôi.

Theo Ione/webphunu.net

BACSI.com