Có những ngày mưa buồn, lặng lẽ ngồi một mình ở Hi-End coffee. Bên ngoài cửa sổ là một cây hoa giấy, một cây me già, một quán ăn, mọi người hối hả qua lại đối ngược âm thanh của Secret Garden bên trong, mọi thứ trở nên tĩnh lặng, thư thái đến dễ chiu. Nhưng những âm thanh này, lúc nào cũng khiến mình nhớ về một người…

Anh à, dạo này vẫn khỏe chứ? Mọi thứ có ổn không? Mấy năm không gặp, anh bây giờ mập hay ốm, đang làm gì, đang ở đâu? Có còn thích Secret Garden trong những ngày mưa nữa không? Thỉnh thoảng, chỉ là thỉnh thoảng thôi, anh có nhớ về em ?

Cuộc sống em có nhiều điều thay đổi lắm!

Em rất ổn, công việc tốt hơn cả sự mong đợi, em vui vẻ, lạc quan yêu đời hơn, và hẳn cũng không còn ngây ngô và hồn nhiên như trước nữa.

Nhưng anh có biết không? Chỉ có một điều chưa từng thay đổi trong suốt mấy năm qua... mà có lẽ anh không biết..

Có lẽ anh không biết, cho dù xóa số điện thoại của anh trong danh bạ, em vẫn không thể nào xóa được nó ra khỏi đầu mình.

Có lẽ anh không biết, không biết bao nhiêu lần em bấm số điện thoại của anh, nhưng chẳng khi nào nhấn phím gọi.

Có lẽ anh không biết, em xóa nick anh ra khỏi list, đổi nick yahoo, nhưng vẫn thường xuyên kiểm tra nick xem anh có online hay không, nhưng cũng chẳng để làm gì cả…

Có lẽ anh không biết, khi quyết định không liên lạc với anh, mỗi đêm em khóc rất nhiều...

Có lẽ anh không biết, mỗi sáng thứ dậy và mỗi tối trước khi ngủ, người em nghĩ đầu tiên và sau cùng vẫn là anh.


Anh mãi mãi là giấc mơ mà em không muốn tỉnh giấc (Ảnh minh họa)

Có lẽ anh không biết, đôi khi trong giấc mơ thấy anh, em tỉnh dậy giật mình thảng thốt...

Có lẽ anh không biết, đôi khi lang thang trên đường, bất chợt gặp ai đó với đôi mắt buồn sâu thẳm, cứ ngỡ là anh mà tim em đập mạnh hơn rồi chợt nhận ra không phải, mới biết lòng vẫn nhớ anh vô cùng...

Có lẽ anh không biết, trong suốt mấy năm qua, không ngày nào em thôi nhớ về anh.

Anh à, chẳng cần phải bận tâm tới những điều này, bởi vốn dĩ chúng ta chẳng có gì sâu đậm với nhau, là bởi em đã trao yêu thương không đúng chỗ.

Không biết bao nhiêu lần tự nhủ đừng nghĩ nữa, đừng nhớ nữa, nhưng lại không thể làm được.

Không biết bao nhiêu lần cho mình và người khác cơ hội nhưng rồi chẳng thể yêu.

Đời tôi ngốc dại, tự làm khô héo tôi đây …

Chỉ là em biết mình ngốc nghếch nhưng lại chẳng có cách nào để khiến mình thông minh hơn được.

Có lẽ anh cũng chẳng bao giờ biết được đâu...

Cho dù là hoa mộng hay ác mộng, cho dù là thiên đường hay địa ngục, nếu anh là giấc mơ em sẽ không bao giờ muốn tỉnh giấc….

Lời chưa nói mời bạn đón đọc những tâm sự của đôi lứa yêu nhau vào 17h hàng ngày trên Tình yêu giới tính Eva.vn

(Theo BlogRadio)/eva.vn


BACSI.com