Thành thật xin lỗi em. Một lần đi chợ anh mới hiểu nỗi khổ của vợ mình.
Gia đình mình tuy không mấy khá giả nhưng cũng không đến nỗi phải ăn uống thiếu thốn. Vậy mà không hiểu sao dạo gần đây, bữa cơm nhà ta thường hay thiếu “lượng” lẫn “chất”.

Nhớ trước đây, trên bàn luôn ê hề thức ăn, cả nhà ăn uống no nê, lại còn dư chút ít để ai có đói thì xuống bếp “đá hiệp phụ”. Còn bây giờ, ngày nào các thành viên cũng “dằn quả” một chút thức ăn rồi nhường qua nhường lại trông thật khó coi. Tội nghiệp cho hai con của mình, đang ở tuổi phát triển, mà em cứ mua thực phẩm eo hẹp như thế này hoài thì chúng có khỏe mạnh, thông minh được chăng?


Em biết không, mấy hôm nay, thằng anh cứ thắc mắc là tại sao bữa ăn không có trái cây để tráng miệng như trước; thằng em thì hỏi anh sao mẹ không mua sữa tươi bỏ vào tủ lạnh, hết cả tuần nay rồi. Anh không biết giải thích sao cho con hiểu, vội lấy ví đưa tiền cho chúng ra tiệm tạp hóa mua vài lốc.

Một lần, trong bữa ăn anh đã hỏi thẳng em về chuyện này. Dường như đây cũng là nỗi bức xúc của em, nên nghe anh hỏi thì em “đớp” ngay: “Anh thử một lần đi chợ rồi biết!”. Thì anh cũng biết xăng tăng giá, giá cả hàng hóa tăng theo nhưng cũng không đến mức em phải “thắt lưng buộc bụng” chặt như thế. Ừ, có dịp anh cũng thử đi chợ xem sao - anh nghĩ bụng thế.

Rồi cơ hội đó cũng đến. Lần nọ em tăng ca, líu lo trong điện thoại với anh: “Hôm nay em làm đến 8 giờ tối, anh đi chợ giúp em nghen. Cho anh làm bà nội trợ một lần để giải tỏa những bức xúc đó…”. Tắt máy điện thoại xong, anh nhanh chân ra chợ để “mục sở thị”.

Chợ chiều đông nghẹt người, toàn phụ nữ, chỉ có lèo tèo vài ông chồng như anh xách giỏ đi chợ (chắc vợ của họ cũng tăng ca như em). Anh suy đi nghĩ lại chẳng biết mua gì, thôi thì mua những món quen thuộc mà cả nhà thường hay ăn. Nhìn thấy cái biển liệt ra danh sách các loại hàng bình ổn giá ngay trước cửa chợ, trong đó có trứng, anh vội lại gian hàng trứng định mua vài hộp. Nhưng đến nơi mới biết họ bán “phá giá”, đắt hơn giá niêm yết trên biển. Tần ngần một lúc anh cũng phải mua.

Ghé qua gian hàng rau, anh càng choáng hơn khi mua vài quả dưa leo mà đã mất 10.000 đ. Các loại rau khác cũng đắt đỏ không kém, chẳng phải như trước đây một rổ rau sống chỉ khoảng 2.000 đ là cùng. Giá thịt cá “leo thang” ngất ngưởng, mà anh thì lại không biết trả giá ra sao, nên cò kè một hồi rồi cũng mua theo giá ban đầu.

Thì ra bấy lâu nay, em dè xẻn tiền chợ là vì không muốn ngân sách gia đình mình thâm thụt. Vậy mà anh đã trách lầm em, tưởng em cắt giảm tiền chợ để dùng vào việc riêng. Thành thật xin lỗi em. Một lần đi chợ anh mới hiểu nỗi khổ của vợ mình.

Theo Tấn Quốc
Phụ Nữ TPHCM/giadinh.net.vn


BACSI.com