Em

Em chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ lại yêu và được yêu…

Kể từ khi trong tim tồn tại một nỗi đau chẳng thể nào xóa hết….

Cho tới khi gặp được anh….

Em đã từng mất tất cả niềm tin trong cái thế giới luôn lắm điều dối trá này. Họ bảo em ngốc quá, em chấp nhận mà chẳng hề biện minh, họ bảo em ngây thơ, em gật đầu mà chẳng hề phản bác… Thực ra em đủ sức để chống cự nhưng được gì…

Châu Âu những ngày ấy lạnh lắm…

- Tớ sẽ đi Paris du học! - Người ấy nói với em như thế.

Em gật đầu chấp nhận, nhưng không hề nghĩ tới chuyện kết thúc, bởi em tin mình sẽ đủ sức đợi chờ. “Chỉ là 4 năm thôi mà” – em đã tự an ủi mình như thế.

Vậy mà….

- Mình buông tay nhau nhé. Tớ muốn mình luôn là một người hoàn hảo trong mắt cậu nhưng lại sợ cái hào nhoáng của Paris sẽ cuốn tớ đi xa. Tớ xin lỗi….


Trước khi gặp anh, cuộc sống với em là một khoảng vô định (Ảnh minh họa)

Đó có thể xem là một lí do để kết thúc không anh….

Thật mơ hồ và phi lí, nhưng em lại chấp nhận, đơn giản….bởi em là một con ngốc…

Người ta quay lưng đi, bỏ mặc em run rẩy dưới cơn mưa tuyết….

Người ta quay lưng đi, bỏ mặc em trong cơn sốt cao mà vẫn gắng nở nụ cười để yên lòng ai đó…

Người ta quay lưng đi, chẳng cần biết tuyết rơi mỗi lúc một nhiều hơn….

Quay lưng và đi thật xa, chỉ vậy thôi…

Cuối cùng em cũng có thể bước đi, nhưng đi đâu bây giờ? Em chẳng biết mình lang thang dưới cơn mưa tuyết ấy trong bao lâu, chỉ thấy người mình như dại hẳn đi….

Em không tin cái gi gọi là an bài hay số phận….

Không tin nhưng không có nghĩa là không tồn tại….

Bởi vì…

Nếu không có định mệnh thì sao hôm ấy em lại bước đi vô định vào con phố đó….

Nếu không có định mệnh thì sao em lại ngất trước nhà anh – Ngôi biệt thự xinh đẹp bên cạnh hồ….

Anh

Anh lại bắt đầu một buổi sáng nhàm chán của mình như mọi lần: thức dậy, ăn sáng, đến công sở, ngồi vào chiếc ghế mà bao người hằng mơ ước, đối mặt với những lời lẽ dối trá, những cái bắt tay giả tạo…

Lái xe ra khỏi nhà trong lúc vẫn còn ngái ngủ khiến chút nữa thôi là có điều không hay xảy ra….

Trên nền tuyết trắng xóa là mái tóc đen óng mượt…


Ngày em gặp anh là một ngày định mệnh (Ảnh minh họa)

Ôm thân hình lạnh giá của em trong vòng tay, lần đầu tiên trong đời anh biết thế nào là cảm giác sợ hãi… Không phải là nỗi sợ khi có một người lạ chết trước nhà mình mà là một nỗi sợ hết sức mơ hồ, cảm giác như mất cả thế giới…

Thật kì lạ, nhưng anh đã yêu em từ lúc ấy, yêu một cô gái Á Đông, điều chưa bao giờ xuất hiện trong anh, dù chỉ là mơ.

“ Viêm phổi cấp tính, tính mạng rất mong manh”, đó là kết quả của một đêm giá băng đánh thẳng vào sức khỏe yếu đuối của em. Mọi thứ trong anh khi ấy thật sự bế tắc….

Chưa bao giờ cái chức viện trưởng với anh trở nên vô dụng đến thế. Anh chẳng thể giúp được gì, chỉ biết giành giật em trong tuyệt vọng với thần chết… Anh muốn thấy màu mắt em, muốn đón nhận cái nhìn của em, muốn thấy đôi môi đỏ của em chứ không phải run rẩy trong cơn sốt, muốn thấy em xinh đẹp rạng ngời sức sống chứ không phải như lúc này, với những ống truyền trên người….

Như một thằng điên anh mong điều đó đến khắc khoải….

Em

Có cảm giác như em đang bị nhấn chìm trong biển lửa... nhưng rơi đến tận cùng thì lại là một tảng băng lớn…

Nóng rồi lạnh tất cả chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt, và những lần như thế em chỉ muốn buông xuôi…

Nhưng có một điều gì đó đã giữ em ở lại, là... một giọng nói lạ lẫm hằng đêm, có cảm giác như người ấy chưa từng rời em…

Rồi mọi thứ cũng dần vơi đi….

Em tỉnh lại như một điều tất yếu, khái niệm thời gian hết sức mơ hồ. Chỉ thấy bên ngoài khung của kính của căn phòng bệnh rộng lớn này tuyết rơi dày đặc hơn bao giờ hết. Một bóng người lọt vào tầm mắt em….

Bác sĩ? Có lẽ vậy bởi anh ta mặc blouse trắng, một mái tóc màu đồng, sống mũi cao và thanh, làn da trắng như bất cứ một người châu Âu nào. Nhưng đặc biệt là đôi mắt, một đôi mắt nâu chất chứa quá nhiều cảm xúc lẫn sự mệt mỏi không hề che dấu… Anh ta mỉm cười nhìn em rồi bất chợt hỏi:

- Can you speak English?

Em đứng nhìn

Em nhìn anh như thể “Anh còn câu hỏi nào ngớ ngẩn hơn nữa không?”. Anh khi ấy thật sự điên mất rồi. Nếu chẳng biết English là gì thì làm sao em có thể tồn tại ở nơi đây chứ?


Em có đôi mắt trong veo đầy nước khiến anh không thể nào quên (Ảnh minh họa)

Anh như bị thôi miên bởi đôi mắt long lanh nước của em, dù khi ấy em chẳng khóc…. Thật kì lạ, mắt em không phải đen huyền như những người châu Á anh từng gặp mà đậm đặc một màu coffe sữa…

Dường như việc em tỉnh lại sau gần 10 ngày hôn mê với anh như một giọt nước làm tràn li.

Chẳng cần chào hỏi, chẳng cần giới thiệu mình là ai, anh chìm sâu vào đôi mắt em:

- I love you!! Love you so much! Anh đã đợi điều này từ rất lâu rồi

Em nhình một lần nữa, đôi mắt em mở to ngạc nhiên như bắt gặp người ngoài hành tinh, đôi mày khẽ nhăn lại khó hiểu… Và anh cúi xuống hôn thật lâu, thật lâu lên đôi môi vẫn còn mệt mỏi của em. Em thoáng chống cự… Mặc kệ, anh cứ hôn, cho dù sau đó có phải xuống địa ngục đi nữa.

(còn tiếp)


(Theo Blogradio)
eva.vn


BACSI.com