Đó là một ngày đẹp, thời tiết lý tưởng cho những chuyến dã ngoại. Andrea và các bạn kéo nhau ra công viên thưởng thức bữa trưa và vui chơi. Do mỗi người có sở thích khác nhau nên cả nhóm quyết định hẹn giờ để trở lại gặp nhau ở bãi cỏ rồi mạnh ai nấy đi. Robby và Andrea thích món bánh mì kẹp xúc xích, nên kéo nhau chạy đến quầy bán bánh. Nhưng khi Robby trả tiền, người bán hàng không nhận: “Hôm nay trời đẹp, tôi tặng các cháu phần bánh này”.


Sau khi cám ơn người bán bánh, Robby và Andrea tiếp tục đùa giỡn với các bạn. Bất chợt, Andrea thấy người đàn ông đứng một mình gần chỗ cả nhóm của mình cắm trại. Qua bộ dạng ông ấy, Andrea đoán là đã nhiều ngày qua ông ta chưa được tắm rửa. “Chắc là một người vô gia cư, cũng không có gì đặc biệt vì mình vẫn thấy những người này trên đường phố” - Andrea nghĩ vậy.

Ăn xong phần bánh mì kẹp xúc xích, Andrea và Robby đi về phía thùng rác. Đột nhiên, họ nghe giọng ai vang lên khẩn thiết: “Mấy cái túi này còn chút gì ăn được không?”. Thì ra đó là tiếng của người đàn ông ấy. Andrea trả lời: “Tiếc quá, chúng tôi ăn hết rồi”. Người đàn ông ồ lên thất vọng. Andrea thấy tội nghiệp ông ấy quá nhưng chẳng biết làm sao. Lúc đó, Robby mới nói: “Hãy đợi ít phút, tôi sẽ quay lại ngay”. Nói xong, Robby chạy vội đi. Andrea nhìn theo, mới biết bạn mình đến cái quầy bán bánh, và mua một phần bánh mì kẹp xúc xích để cho người đàn ông ấy. Thấy bạn tỏ vẻ ngạc nhiên, Robby nói đơn giản: “Tớ chỉ làm theo những gì người bán hàng vừa cho tớ”.