ngày .. tháng ... năm ...

lúc 19h30'

Ngồi xuống ghế và gõ những dòng chữ này nó liên tiếp được hiện ra bởi tâm trang của tôi

Tôi viết nó như 1 lá thư dành cho bạn, nhưng có lẽ rằng tôi sẽ chẳng thể nào gửi đi được nó sẽ tồn tại ở 1 một nơi nào đó giống như bạn đã tồn tại ở 1 nơi nào đó trong trái tim khép lại của tôi

Bạn đừng trách vì sao tôi hâm như thế viết mà không gửi,bạn đừng trách tôi hèn nhát không dám đối diện với sự thật ...đừng trách tôi nhé ....

Tôi viết ra để cho thỏa đi cái cảm xúc được giấu kín trong tôi ,bạn đã bao giờ đọc được suy nghĩ trong đôi mắt tôi chưa...có lẽ là chưa...

Tôi chẳng biết thứ tình cảm tôi dành cho bạn là gì ..mà nó khiến trái tim tôi đau đến thế ,sao mà nó dai dẳng đến thế bao giờ thì nó kết thúc đây bao giờ thì nó giải thoát cho con ngừoi tôi bớt đau đớn hơn đây?? Sao thế ?? Bạn là gì ? Bạn là ai mà tôi khiến tôi phải đau khổ vì bạn ?? Bạn là gì mà chiếm hết nỗi nhớ của tôi ??bạn là gì mà làm trái tim băng của tôi tan chảy ?bạn là gì mà thay đổi con người của tôi chứ? Là gì mà ...khiến nước mắt tôi rơi từng ngày như thế, bạn là ai?? Là làm khiến.............con tim tôi gục ngã??? Là ai chứ??...

Chẳng biết bạn là ai nhưng trong tôi bạn là tất cả,

Tôi và bạn cùng bước trên 1 con đường nhưng nó song song và không bao giờ chạm nhau tôi ước mình có 1 ngã tư để rẽ vào để không phải như thế này nữa để không phải bước cùng bạn nữa tôi mệt mỏi lắm rồi

Bạn có biết không ?

Không dưới một trăm lần tôi ngừng nhớ bạn

Không dưới một trăm lần tôi muốn ném nỗi nhớ đó vào một góc kí ức được ngủ quên

Không dưới một trăm lần tôi muốn xem như bạn chưa từng tồn tại

Cái cảm trong tôi lúc này rất mệt mỏi

Chẳng hiểu vì sao tôi không quên bạn và đi tìm hạnh phúc mới cho riêng mình?người ta nói tôi lạnh lùng và cứng chắc

Vì tôi không hề có chút tình cảm gì với ai,tôi sống hay đang tồn tại tôi cũng chnẳg biết nữa

Có nhiều lúc tôi tự trách bản thân mình ngu ngốc ,rằng bạn không hề đáng .....để khiến tôi như thế

Lý trí ??tôi làm việc theo lý trí không hề theo cảm tính đâu,thế mà lý trí phản bội tôi cả con tim đã thế giờ lý trí cũng như thế nốt ,tôi không hiểu mình như thế nào nữa có nhất thiết phải hành hạ bản thân mình vậy không


Nếu quen 1 người khác thì có lẽ sẽ quên được một người đúng không ? (Ảnh minh họa)

Nhưng ..tôi từng hạ quyết tâm quét bạn ra khỏi cuộc sống của tôi .tôi đã thực hiện nó

điều đầu tiên trên hàng ngàn đều tôi đã thử và không làm được đó là xóa tất cả tin nhắn của bạn nó đầy ắp máy điện thoại của tôi

Tôi đã ấn chọn tất cả chỉ việc cuối cùng là delete nữa thôi và tôi đã ấn delete nhưng cái điện thoại đáng ghét nó còn hỏi tôi " are you sure to delete the current message?"

Vậy là tôi lại chọn "no"

Cứ như thế không đếm nổi là bao nhiêu lần nữa

Rồi một ngày trong giấc mơ trưa tôi bật dậy và vơ lấy cái đện thoại và tất cả đã chẳng còn gì ??

Nước mắt tôi cứ thế nó trào ra kết thúc tôi cài lại nhạc chông tin nhắn ,và cuộc gọi

Và việc thứ hai tôi phải làm là xóa tất cả nhật kí tôi viết cho bạn ,tôi đã làm được

Chỉ còn việc xóa số nữa là xong số của bạn tôi lưu đầu tiên "mystery" trong dạnh bạ cái tên đó được save đầu tiên trong sim và đầu tiên trong điện thoại cũng là vị trí đầu tiên trong danh bạ.

Xong tất cả tôi vẫn chưa cảm thấy ổn

Tôi quyết định đổi điện thoại.

Vậy là có thể delete tất cả về bạn rồi

Nhưng còn cái sim ?? Tôi bỏ sim bạn có nhớ tôi từng bỏ số lần đầu tiên mình nhắn tin qua điện thoại đó

Thế mà chưa đủ tôi lao vào công việc tìm tất cả những thứ gây áp lực cho bản thân càng áp lực càng tốt và càng mất nhiều thời gian càng tốt

Tôi xin việc tại 1 công ty với nhiệm vụ là kiểm tra chất luợng sản phẩm

Đúng như tôi mong muốn công việc đầy áp lực.tôi phải đi từ lúc sáng sớm cho tới khuya mới về ,tôi không có thời gian chờ điện thoại .công việc đầy áp lực vậy mà đôi mắt tôi nhòe đi không còn thấy gì nữa

Tôi nhớ bạn ..nhớ rất nhiều không biết là bao lâu rồi tôi chưa được nhìn thấy bạn...

Đêm về nước mắt tôi trào ra trong đau đớn.

Tôi nghỉ công ty.và tìm lại cái sim ngày nào tôi bỏ đi ,tôi xóa số bạn lâu rồi nhưng nó đã được cài đặt trong bộ nhớ của tôi từ lâu rồi.những dòng tin nhắn của bạn tôi đã xóa lâu rồi nhưng nó vẫn còn tồn tại trong trí nhớ của tôi

Làm sao tôi có thể xóa bạn ra khỏi trái tim tôi được ngay cả password mail của tôi cũng còn liên quan tới bạn tất cả mọi thứ cả cuốn nhật kí 4 năm qua vẫn còn nguyên vẹn với những dòng chữ nhạt màu là những chứ cái tên bạn được lập đi lập lại theo dòng thời gian

Là những tháng ngày nước mắt và cũng có niềm vui trong đó

Tôi làm tất cả chỉ để quên bạn ...........nhưng sao không thể quên được ?



Nhưng sao không thể quên được ? (Ảnh minh họa)

Có phải tôi vô lý lắm không?

Nếu quen 1 người khác thì có lẽ sẽ quên được một người đúng không ?

Nhưng mà...tôi không làm được

Đau quá rồi thì sẽ tự buông ....

Vậy tôi chưa đau quá sao ?

Thật ra cảm giác đau nó chai sờn rồi không còn đau nhiều nữa

Người ta nói muốn quên hay không là do mình nữa

Vậy tôi không muốn quên hay sao????

Vậy tại sao tôi lại không muốn quên hay..........tôi làm gì mà lại không muốn quên .tại sao tôi không quen 1 người khác để quên bạn? tại sao tôi không trở lại là tôi của ngày xưa??? không biết tình là gì..để không phải đau như bây giờ

Nhưng quên bạn thì tôi sẽ không còn cái gọi là ...mục đích sống

Giữa bộn bề của cuộc sống tôi vẫn chỉ tìm được sự bình yên nhất ở nơi bạn

Tôi chỉ cần là một người bạn để bạn dựa vào những lúc mệt mỏi chỉ thế thôi .đừng xem tôi như người lạ

Có được không bạn??



...............

Tôi cứ vậy sẽ yêu bạn đến hết cuộc đời dù cho sau này một người đến và chiếm vị trí của bạn trong trái tim tôi thì bạn vẫn tồn tại ở 1 nơi gọi là" kí ức ngủ quên"

(windclouds)
(Eva.vn)


BACSI.com