- Mày đi khỏi nhà tao ngay, tao ko có đứa con như mày!!... Thật nhục nhã…!
Mặt tối sầm, nó lầm lũi quay đi... Mưa phất mạnh vào người nhưng làm rát buốt trái tim nó… Nước mắt nó rơi... Nó đang đi đâu nó cũng ko biết, vì nó đâu còn nơi để thuộc về… Mưa làm nhòa đi tất cả…
Nó chợt thấy bóng dáng người đàn ông ôm đứa con với đôi chân bại liệt chạy nhanh vào bên trong một ngôi nhà… Nó đứng lặng yên… rồi gục xuống, nghẹn ngào: “Ba ơi, con cũng là một đứa con bị khuyết tật…!"

==================
Viết cho 1 số người!
Khuyết tật nào ai cũng thương, sao khuyết tật trái tim lại bị ruồng bỏ…?!

Xã hội ơi, hãy mở rộng tấm lòng!

Bacsi.com