Cảm ơn anh đã lừa dối em, để em biết rằng chẳng có thứ gì cho đi thật lòng cũng nhận lại một cách thật lòng.

9h tối, sau khi làm xong tất cả mọi việc, em lại làm bạn với cái máy tính, không phải để vào facebook, không phải để xem phim, không phải để cắm đầu vào mấy trò chơi như trước nữa… em đọc báo…. để biết tin tức, để hiểu thêm về kinh tế- xã hội. Thói quen ấy của anh, từ bao giờ đã ngấm vào em. Ừ nhỉ? Ngày trước em có nghiện báo đến mức không đọc thì thấy khó chịu, thấy mình mù thông tin quá như bây giờ đâu!

Để ý nhìn lại, không chỉ có vậy…

Em ghét ngồi quán nước mỗi khi phải chờ xe, vì em biện luận rằng ở đó có quá nhiều người, những câu chuyện pha chút bất lịch sự của họ đôi khi làm em thấy khó chịu. Nhưng bây giờ, lúc rảnh em lại ra ngồi nói chuyện với chị bán nước gần nhà . Đúng như anh nói, ở đó em sẽ thấy cuộc sống không phải là một đường thẳng mà còn nhiều ngã rẽ, cũng như khi phải đưa ra quyết định cho một vấn đề, người ta có nhiều lựa chọn, người khôn ngoan sẽ chọn cho mình phương án tối ưu nhất và ít rủi ro nhất…

Em thích đi xe máy để hứng cái gió lạnh mùa đông, nhưng anh bảo lạnh lắm và còn dễ ốm nữa, thế là em bỏ hẳn thói quen lượn lờ mỗi tối…..


Anh đi, không phải đi xa, chỉ đơn giản là bước ra khỏi cuộc đời em (Ảnh minh họa)

Em thích màu trắng và đen, cũng như muốn sự dứt khoát có hoặc không…nhưng anh bảo giữa màu trắng và đen còn có nhiều màu khác như màu hồng, rằng giữa cái quyết định có hoặc không người ta cần có một khoảng lặng- sự im lặng đó đã giết chết tình cảm của chúng ta.

Anh đi, không phải đi xa, chỉ đơn giản là bước ra khỏi cuộc đời em - nhẹ nhàng như một cơn gió đã làm em mất tất cả - niềm tin và nghị lực sống.

"Anh ơi! Hạnh phúc có cánh thật sao mà gió thổi nhẹ đã bay đi mất, còn nỗi buồn không có chân cứ chôn chặt trong lòng- đuổi hoài không chịu đi".

Nhưng" nước chảy đá mòn" - em tin như vậy, rằng thời gian sẽ là liều thuốc hiệu quả nhất để làm lành mọi vết thương, để quên đi những kí ức buồn, và niềm vui trong cuộc sống sẽ lấp đầy khoảng trống trong em.

Cảm ơn anh đã bỏ rơi em, để em biết rằng không có gì là mãi mãi.

Cảm ơn anh đã làm tổn thương em, để em biết cách đứng dậy và mạnh mẽ hơn.

Cảm ơn anh đã lừa dối em, để em biết rằng chẳng có thứ gì cho đi thật lòng cũng nhận lại một cách thật lòng.

[email protected]
(Eva.vn)


BACSI.com