Mười tám tuổi. Nó nằng nặc đòi ba mẹ mua xe máy. Nó viện đủ mọi lý do: nào nhà mình xa, đi học thêm về muộn,...


Ba thương và lo lắng cho nó. Hẳn vậy, tối nào đi học thêm về muộn, nó cũng thấy ba đứng đợi ở cửa, thấy dáng nó thấp thoáng đầu ngõ ba mới yên tâm. Thế là, nó nghiễm nhiên làm chủ một chiếc Chaly mới tinh. Nó chẳng hề để ý tóc ba mỗi ngày thêm nhiều sợi bạc.

Mười tám tuổi. Nó thủ thỉ vòi mẹ cho tiền may áo quần mới để dự sinh nhật bạn. Mẹ thương nó, không muốn nó thua kém bạn bè. Nó diện bộ cánh mới, kiêu hãnh trước ánh mắt trầm trồ của bạn cùng lớp. Nó đâu biết gương mặt mẹ đã xuất hiện nhiều nếp nhăn.

Mười tám tuổi. Sinh nhật lần thứ mười tám. Nó hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của ba mẹ. Chiếc bánh kem lớn với mười tám bông hồng xinh xắn. Những món quà và những lời chúc. Gương mặt nó rạng rỡ hẳn lên. Nó không hay chỉ bên kia hàng rào, cô bạn cùng lớp đón tuổi trưởng thành bên giường bệnh bà nội, trong căn nhà nhỏ chỉ có hai bà cháu, với đôi mắt buồn buồn.

Mười tám. Lẽ nào nó chỉ biết đón nhận và hưởng thụ. Nó nào hay mười tám còn là sự yêu thương, cảm thông với tất cả mọi người.

Theo TS
Bacsi.com