Trưa nắng, trước cổng trường ĐH Kinh tế.
_Con có 20 nghìn thì cho bác xin, bác không còn đồng nào để về nhà hết.Ngước nhìn, một ông bác có gương mặt khắc khổ,mắt trái bụp lại và tay chân trầy xước nhiều.
_Bác không phải ăn xin. Bác không còn tiền thiệt mà, bác bị tai biến...
Vẳng lại trong đầu, những lời van nài khổ sở, những lần thấy mình mót túi đưa, có lần mất cả mấy trăm nghìn chứ chẳng phải ít

-“Mày vẫn còn lòng tốt ?”

_Con xin lỗi bác, con không giúp bác được.
Ông già gật đầu và lầm lũi đi...Giữa trưa nắng có cái gì đó nóng hổi...lăn dài...
Ai đó từng mắng :”Đừng có mà ngu ngốc như thế nữa.”
Nhưng điều kì lạ là...
Tôi ước gì, trước khi ông già ấy biến mất trong dòng người, tôi kịp làm kẻ ngốc một lần nữa....


TRN