Hôm đó đã là vài ngày trước Giáng sinh. Mẹ đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối. Hary và Rosie nằm dài dưới sàn phòng khách xem TV.

“Em muốn có nó vào Giáng sinh” - Rosie nói khi nhìn thấy trên màn hình TV một con búp bê biết khóc. Khi chú gấu Teddy biết nhảy múa xuất hiện trong chương trình quảng cáo, Rosie lại nói: “Em muốn cả nó nữa”.

“Em phải viết một danh sách những gì em muốn gửi ông già Noel. Nếu không thì ông ấy chẳng biết được em muốn gì đâu”.

“Nhưng em không biết viết” - Rosie, cô bé mới 3 tuổi rưỡi trả lời.

Đột nhiên cô bé nảy ra một ý định. “Anh viết đi, Harry” - cô bé nói.

Harry rên rỉ. Cho dù là cậu nhóc biết viết, nhưng mà cũng phải loay hoay mất khá nhiều thời gian. Cậu lại vừa vất vả lắm mới hoàn thành được bức thư của mình.

“Anh không thể” - Harry nói. “Viết lâu lắm. Em nhờ mẹ ấy”.

“Mẹ!” - Rosie vừa đi vào bếp vừa gọi. “Anh Harry không viết thư gửi ông già Noel hộ con”.

Mẹ giúp Rosie viết danh sách những món quà cô bé muốn vào Giáng sinh. Khi đã xong, mấy mẹ con đặt thư vào phía trên lò sưởi, chỗ ống khói. “Nhưng làm thế nào ông già Noel nhận được thư của con?”, Rosie hỏi mẹ.

“Ông già Noel sẽ cử Rudolf hoặc một trong những con tiểu yêu xuống lấy” - Harry trả lời trong khi tắt TV, quay ra chờ ăn tối.

“Thế sao ông già Noel không tự tới? Em muốn gặp ông”.

“Em không thể gặp ông ấy được. Tại vì ông già Noel không muốn trẻ con nhìn thấy mình” - Harry trả lời.

“Nhưng em muốn gặp ông già Noel cơ. Rất muốn!”.


Rosie muốn gặp được ông già Noel tới nỗi cô bé nói về chuyện đó suốt cả ngày. Cuối cùng, mẹ phải hứa là sẽ đưa cô bé đến cửa hàng để gặp ông.

Thế là, một buổi sáng, mấy mẹ con ăn mặc thật đẹp, khởi hành từ sớm đến cửa hàng. Dẫu vậy, người xếp hàng đợi ông già Noel ở đây đã đông kín.

“Cô e rằng sẽ phải đợi khoảng 2 tiếng đấy” - một người phụ nữ tốt bụng trong bộ đồng phục nhân viên cất lời.

“Ôi không”, Harry nói. “Chúng ta không thể đợi đến 2 tiếng được”.

“Nhưng em muốn gặp ông già Noel”, Rosie quả quyết.

“Đó là cả một khoảng thời gian dài chờ đợi đấy”, mẹ nói. “Thay vì đợi, chúng ta nên đi ra quầy đồ chơi hoặc đi ăn bánh, uống cà phê”.

“Vâng”, Harry đồng ý ngay.

“Không. Con muốn đợi”. Rosie nói.

Thế là mấy mẹ con cùng đợi, và đợi. Harry cảm thấy vừa mệt, vừa đói, vừa khát, vừa buồn chán nữa, nhưng Rosie bảo cô bé sẽ rất buồn nếu không gặp được ông già Noel.

Đột nhiên Harry nghĩ ra một cách. Cậu bé thì thầm vào tai em, nhỏ đến nỗi mẹ còn không nghe thấy.

“Anh biết có cách để đánh lừa ông già Noel”. Harry cho em biết kế hoạch của mình. Rosie nghĩ rằng đó là một kế hoạch tuyệt hảo.


Rosie kéo áo mẹ: “Mẹ, thực ra con cũng chẳng buồn đâu nếu không gặp được ông già Noel. Con muốn ăn bánh”.

Thế là bọn nhóc theo mẹ đi ăn bánh và dùng chút đồ uống. Sau đó chúng được thỏa sức đi ngắm quầy đồ chơi. Nhưng hai anh em chẳng mua gì bởi đã rất gần Giáng sinh rồi, đến hôm ấy thế nào chẳng được mở quà thỏa thích.

Tối ngày Giáng sinh. Harry và Rosie đang bày đĩa bánh giáng sinh cho ông già Noel. Harry lấy đĩa ra từ trong tủ còn Rosie cẩn thận đặt lên đó những chiếc bánh. Kế đó Harry lại tìm trong tủ lạnh một củ cà rốt đặt bên cạnh bánh.

“Chúng mình có nên bày cả một cốc sữa nữa không anh nhỉ?” - Rosie hỏi. Cô bé vốn luôn thích uống một cốc sữa trước khi đi ngủ.

“Cũng được” - Harry mở tủ lạnh lấy hộp sữa ra.

Harry và Rosie tiếp tục bày thêm một ít đồ ăn vặt rồi đi lên nhà, chuẩn bị sẵn sàng cho cú đánh lừa ngoạn mục với ông già Noel.

Rosie chạy đi lấy đèn pin trong hộp dụng cụ của bố. Harry thì lấy sợi dây Rosie hay nhảy đặt dưới gầm giường.

Harry và Rosie đều có phòng riêng nhưng vì hôm nay là Giáng sinh, mẹ nói hai anh em nên ngủ cùng phòng. Bố đã mang sang phòng Rosie cái giường bạt cho Harry nằm. Hai anh em đi xuống nhà chúc bố mẹ ngủ ngon.

“Chúng con đi ngủ được chưa ạ?”, Rosie hỏi.

Mẹ lấy làm ngạc nhiên: “Mẹ không nghĩ là vừa nghe thấy con đòi đi ngủ đâu, Rosie”.

“Hẳn là con rất háo hức muốn nhận quà Giáng sinh rồi phải không con yêu?”, bố đặt tờ báo đang đọc xuống, ngẩng mặt lên nói với Rosie.

Bố đưa hai anh em về phòng ngủ. Hai anh em đặt tất ở cuối giường. “Bố kể cho các con nghe một câu chuyện nhé?”, bố vừa hỏi vừa đi về phía kệ sách.

“Thực ra, bố có phiền không nếu chúng con không nghe chuyện đêm nay?”, Harry hỏi.

“Ồ, cũng được. Vậy các con đi ngủ đi, và thật ngoan đấy nhé. Bố không muốn nghe hai anh em nói chuyện cả đêm đâu”.

Khi bố đã ra khỏi phòng, Rosie bật đèn pin. Cô bé cần phải chắc chắn rằng mình không ngủ thiếp đi mất, nếu không kế hoạch sẽ đổ bể…

Cánh cửa bắt đầu kêu cọt kẹt. Rosie ngồi ngay dậy, bật đèn pin. Nhưng hóa ra đấy chỉ là anh Harry đi vệ sinh, không phải ông già Noel đến.

Rosie lại nằm xuống giường chờ đợi thêm chút nữa. Cô bé lại nghe cánh cửa bắt đầu mở.

“Harry!” - cô bé khẽ gọi anh. Harry đã đợi sẵn với sợi dây của em trong tay, sẵn sàng quấn quanh người ông già Noel để ông không thể đi khỏi mà chưa nói chuyện với chúng.

Cánh cửa mở ra, và… mẹ bước vào.

“Chào các con. Mẹ vào hôn hai anh em. Chúc các con ngủ ngon. Harry, con làm gì với dây nhảy của Rosie thế? Đến giờ ngủ rồi”.

Sau khi mẹ đi ra, hai anh em ngồi dậy nói chuyện thêm một lúc. Chẳng lẽ ông già Noel không bao giờ đến ư?

… Harry mở mắt. Bên ngoài trời vẫn tối nhưng chiếc tất của Harry ở cuối giường, thực ra nó giống một cái bao hơn là một chiếc tất, trong có vẻ phồng ra.

“Rosie!”, Harry lay em. “Rosie, ông già Noel đã tới đây. Chúng ta bỏ lỡ mất rồi”.

Rosie ngồi dậy và bắt đầu dụi mắt.

“Ôi thực sao, em muốn gặp ông già Noel”.

Harry đi ra khỏi giường để bật đèn. “Chúng mình mở được không?” - Harry nhìn vào những món quà.

Thay vì trả lời anh, Rosie thò tay vào trong cái bao của mình kéo ra một hộp quà. Cô bé xé bỏ giấy.

“Ôi, em không muốn cái này”.

Harry nhìn vào quả bóng mà Rosie không thích. Cậu đã ao ước có nó biết nhường nào.

Ồ, đằng nào Harry cũng có món quà của riêng mình. Cậu bé xé bỏ hộp giấy. Một con búp bê biết khóc. Không đời nào. “Anh không thích cái này” - Harry cũng bắt đầu nói.

Rosie tiếp tục mở món quà thứ hai của mình - một chiếc máy bay đồ chơi.

Món quà thứ hai của Harry còn tệ hơn - một chiếc váy hồng.

Càng mở quà, hai anh em càng thất vọng.

“Ồ, ít ra anh cũng có thể ăn cái này” - Harry kéo ra một túi kẹo khi đã ngồi giữa chú gấu Teddy biết nhảy múa, một túi kẹp tóc, và một quyển truyện cổ tích.

Bố mẹ đi vào phòng.

“Ồ các con đã dậy rồi”, mẹ nói. “Những món quà thế nào hả các con?”.

“Tệ hại ạ!”, Harry nói.

“Kinh khủng!”, Rosie tiếp lời.

“Ý các con là sao?”, bố hỏi.

Bố nhìn xuống quà của Harry, rồi quà của Rosie.

“Các con có nghĩ mình đã lấy nhầm tất không?”.

Đột nhiên tất cả đều sáng tỏ.

Harry cuối cùng cũng vui với các nhân vật trong phim Thunderbirds, chiếc tàu thủy có điều khiển từ xa và giày đá bóng. Rosie thì hôn chi chít vào em búp bê biết khóc.

“Em biết không Rosie”, Harry nói. “Chúng ta đã cố gắng đánh lừa ông già Noel, nhưng cuối cùng, chính ông ấy lại đánh lừa chúng ta đấy!”.

Huyền Anh
Theo SN/dantri.com.vn


BACSI.com