Một ngày trong vô vàn ngày xa cách …

Anh à, chúng ta yêu nhau bao lâu rồi anh nhỉ, không phải là từ ngày em nhận lời tỏ tình của anh mà hình như là từ rất rất lâu trước đó rồi. Đâu đó trong hàng trăm cuốn sách em đã từng đọc có câu “Tình yêu đích thực trên đời chỉ có một, còn những thứ na ná tình yêu thì rất nhiều", những xúc cảm lần đầu gặp nhau khiến em nghĩ rằng đó chỉ là một thứ tình cảm “na ná tình yêu", và em tự đặt tên cho nó là "tình anh em", để được nũng nịu với anh, để được bắt nạt anh , để được tâm sự với anh mỗi lúc em buồn.

Cuộc sống của một sinh viên xa nhà biết bao vui buồn bao nhớ nhung, và rồi chẳng biết tự bao giờ mà trong bộn bề nỗi nhớ ấy em lại thấy nhớ anh. Mỗi ngày bật yahoo, lên facebook không thấy anh là em lại thấy trống vắng lạ thường. Em lúc nào cũng nhắng nhít cười nói không yên, còn anh hiền lành điềm đạm, ấy thế mà chúng ta lại hợp nhau. Bạn bè em, rồi cả bạn bè anh nữa, ai cũng nói chúng ta hợp nhau, như một đôi trời sinh, mỗi lần như thế em lại cười xòa “Anh em thì phải hợp nhau chứ, còn anh thì chỉ khẽ cười, anh vốn ít nói thế mà .

Hai năm làm em gái anh , em vui lắm. Rồi bỗng nhiên một ngày anh nói yêu em, có phải em đã chờ điều này từ lâu lắm rồi không mà tại sao khi nghe câu ấy từ anh em lại có cảm giác hạnh phúc nghẹn ngào không diễn tả được. Em giấu câu trả lời vào đôi mắt, nhưng vì anh nhát quá, tỏ tình xong cứ cúi gằm mặt xuống nên làm sao hiểu được đôi mắt em.

Và chúng mình yêu nhau như thế đấy, hai năm nữa lại trôi qua với biết bao kỉ niệm đẹp anh nhỉ . Em muốn về lại những nơi chúng ta đã từng đến, sống lại những kỉ niệm khó quên của thuở ban đầu. Em lại muốn được ra biển vào một ngày mưa giông , ngồi sau xe anh , nghe giọng anh thều thào nhưng đầy lém lỉnh “Anh lạnh quá” , em lại đấm nhẹ vào lưng anh rồi ôm chặt lấy anh. Anh hát cho em nghe, cứ như thế, mặc kệ gió mưa. Em lại muốn được cùng anh đi chùa, nhìn anh nhắm mắt chắp tay miệng lẩm bẩm mà em cứ phải nhịn cười , rồi thỉnh thoảng vừa cầu Phật vừa liếc liếc sang xem em làm gì để làm theo, những lúc ấy em thấy anh sao mà đáng yêu quá .


Rồi bỗng nhiên một ngày anh nói yêu em (Ảnh minh họa)

Yêu xa anh có thấy vất vả không? Em thì không thấy vất vả mà chỉ thấy khổ sở vì nhớ anh. Lúc nào em cũng chỉ mong đến cuối tháng để được gặp anh , được thấy anh đứng ngoài cửa ga ngóng vào trong, những lúc như thế em lại lẩn vào trong dòng người tấp nập để vòng ra sau anh, ôm anh bất ngờ , bao nhiêu nỗi nhớ dồn hết vào cái ôm ấy, ấm áp lắm anh ạ. Rồi cứ như thế anh đưa em đi khắp các ngõ ngách thành phố, em ngồi sau xe anh, vòng tay ôm anh, rồi miệng lại níu nô bao nhiêu là chuyện. Em hít hà mùi vị biển cả của thành phố, rồi mùi hương trên áo anh, hít cho căng đầy yêu thương và giữ mãi trong lòng. Em yêu thành phố của em, và yêu cuộc sống này biết mấy, nhưng bao la hơn tất cả là tình yêu dành cho anh.

Em sẽ mãi trân trọng tình cảm này, trân trọng những phút giây bên nhau và cả những phút giây xa cách, vì tình yêu đâu có kể cách xa.

Em không thể chắc chắn là sẽ yêu anh đến bao giờ, nhưng có một điều em chắc chắn, đấy là tình yêu này chỉ có một trên đời thôi, tức là không phải cái “na ná tình yêu" đâu. Em sẵn sàng dành cả cuộc đời để chứng minh cho điều đó. Vậy nên hãy luôn yêu và tin tưởng ở em nhé!

[email protected]
(Eva.vn)


BACSI.com