Anh yêu à!

Cuộc sống của em phải làm sao bây giờ hả anh, em nên tiếp tục yêu và chờ đợi anh hay dừng lại? Câu hỏi đó em là người đặt ra nhưng quả là thật khó, vì giờ phút này em chưa tìm được câu trả lời cho hạnh phúc của em và cho cả anh nữa. Bây giờ em mới thấm thía những gì anh nói "yêu bộ đội là khổ". Em ngang bướng vẫn làm theo điều em muốn, và giờ đây em ngồi suy nghĩ để tìm một con đường - con đường hạnh phúc có em và cả anh.

Em thật ngốc phải không anh, em biết điều này là rất khó, nhưng khó không có nghĩa là không làm được anh nhỉ, em và anh hãy cố gắng anh nhé, em nghĩ đây đúng là thử thách, để có được hạnh phúc phải vượt qua khó khăn.

Anh nói anh yêu em, nhưng lại không muốn em phải khổ, thế sao ngay từ lần đầu anh lại nói yêu em, giá anh đừng nói yêu em có phải tốt hơn không, đừng cho em cái ngọt ngào xa vời ấy, đừng vẽ ra những hạnh phúc không có thật, đừng lặn lội từ Bắc vào Nam gặp em để rồi khi tình yêu em lớn dần theo từng ngày anh lại nói thế.

Anh nhận công tác, nghe anh nói anh nhận ở ngoài đảo Thổ Châu, chỉ nghe thôi em đã muốn khóc, chân tay em rụng rời, mặc dù em biết em buồn 1 thì anh buồn 10. Em đã cố cho nước mắt đừng rơi để có thể nói chuyện được với anh. Vì nếu biết em khóc em chắc anh sẽ tắt điện thoại, em chỉ muốn được nghe giọng anh mãi. Anh còn nhớ lúc em định nói với anh: ''Em chỉ muốn anh là bố của con em sau này'' không? Chỉ vậy thôi em đã không nói lên lời vì cổ em đang nghẹn đắng - em im lặng nước mắt lặng lẽ rơi.


Cuộc sống của em phải làm sao bây giờ hả anh, em nên tiếp tục yêu và chờ đợi anh hay dừng lại? (Ảnh minh họa)

Hôm đó em đã bỏ ăn trưa nhưng vẫn nói dối anh là em ăn rồi, làm sao em có thể ăn được khi đầu óc em đang có hàng trăm suy nghĩ. Anh đã từng nói với em rằng anh yêu mấy người trước em nhưng họ đều không thể chờ được anh, lúc đó em đã hùng hồn tuyên bố em sẽ không bỏ cuộc, sẽ khác những người yêu anh trước đó, bây giờ em không tin cả lời em nói nữa, khi mà em cứ bị dao động bởi gia đình em. Nhưng không sao anh à, em lại vẫn cứ tiếp tục thế này, mặc kệ cho ai nói gì. Chị em nói: "yêu bộ đội là khổ, phải sống một mình suốt đời'', em nghe nhưng em không để ý vì em biết rằng tình yêu của anh và em sẽ khiến em bước tiếp trên con đường đã chọn.

Mấy hôm anh đi tập huấn để nhận công tác, anh nói ngày 3 anh sẽ gọi điện cho em nhưng đến ngày 4,5 vẫn không có gì, lòng em như lửa đốt. Em lo không biết anh có bị làm sao không, lúc đó em cứ nghĩ quẩn hay anh gặp tai nạn, em đã khóc đến sưng húp hai con mắt lên vì cứ nghĩ nếu anh bị làm sao thì em không sống nổi, chỉ cần nghĩ thế thôi là em không chịu được.

Rồi tối ngày 6 anh mới gọi điện cho em , em đã khóc nhiều lắm. Trước khi anh ra đảo nhận công tác mình gặp nhau, lúc đó em muốn thời gian hãy ngừng lại, hãy cho em cứ ôm anh thế này mãi thôi, nhưng khi chia tay anh em lại không rơi giọt nước mắt nào. Anh biết sao không, em kiềm nén đấy anh ạ, em khóc anh sẽ buồn, em không muốn không khí ngột ngạt, em muốn anh nghĩ em là người cứng rắn sẽ không sụp đổ.

Thế nhưng lúc anh đưa em lên xe buýt, anh đi khuất em khóc như chưa từng được khóc, lúc đó nhiều người trên xe nhìn em như em từ trên trời rơi xuống nhưng em mặc kệ, em muốn sống thật với cảm xúc của em, em không cần quan tâm ai nói gì ,nghĩ gì. Lúc đó chỉ có em và anh hiện hữu, vì mệt quá em ngủ gục suốt cả quãng đường về phòng, chai nước anh mua em cầm mà rơi lúc nào em không biết.

Và đến bây giờ, đó là lần cuối cùng em gặp anh và cũng là lần cuối được nghe giọng anh nói. Nhiều đêm em vẫn thầm khóc vì nhớ anh, lo cho anh không biết anh ra đấy cuộc sống thế nào, anh có khỏe không và hơn hết là vì em yêu anh.


Hãy nhớ rằng có một người vẫn đợi anh! (Ảnh minh họa)

Hôm trước nhận được tin nhắn của anh qua yahoo, em đọc trong nước mắt. Làm sao có thể không rơi nước mắt được khi biết anh phải sống lênh đênh trên biển, em thương anh, anh sống cho Tổ quốc chứ chẳng phải sống cho anh. Nhiều khi thấy anh tự hào về điều đó và em cũng vậy, nhưng chẳng có ai không ích kỉ khi yêu và em không ngoại lệ, em chỉ muốn anh sống cho tình yêu của em và anh được trọn vẹn .

Nói thật lòng mình, đến bây giờ nhiều lúc em chỉ nhớ anh như người đi qua cuộc đời em chứ không phải da diết như nhiều người nói, có khi nào vì nhớ anh quá mà nỗi nhớ em bị chai lì hay không, em thấy sợ điều đó quá!

Anh nói em học rồi tìm cho mình một người yêu mới, nhưng em sẽ không làm thế, vì em yêu anh. Ba năm với em không sao, lúc đó em mới 23 tuổi, em còn trẻ, còn anh 3 năm nữa anh đã 36 tuổi rồi, liệu lúc đó anh về anh sẽ đi tìm hiểu, yêu đương hẹn hò, hay là anh lấy đại 1 ai đó? Ngày trước anh nói nếu em bỏ anh thì anh sẽ làm thế, anh sẽ chỉ lấy một ai đó chứ không yêu, nếu như thế liệu có sống hạnh phúc không anh, sẽ làm khổ anh, khổ em và khổ cả người ta nữa. Vì thế hãy cứ yêu em như em yêu anh, em sẽ đợi anh.

Cuối cùng, em muốn nói với anh rằng: Hãy cứ yêu em anh nhé, em cũng sẽ vậy, sống thật tốt và chờ đợi anh trở về, em yêu anh hơn tất cả những tình yêu trên thế gian này cộng lại!! Hãy nhớ rằng có một người vẫn đợi anh!

Gửi tình yêu của em - người lính đảo Thổ Châu

Phuong ([email protected])
(Eva.vn)


BACSI.com