Nó chưa bao giờ gọi cá ngựa một tiếng "anh" như bao đôi tình nhân khác.Cá ngựa đã muốn nghe biết bao.

Sao chỉ một từ mà khó cất lên thành lời đến vậy để rồi đến khi không còn bên nhau nữa thì tiếng "anh" ngọt ngào ấy nó muốn gọi hơn bao giờ hết, xuất hiện trong những trang nhật kí và miên man trong những giấc mơ.

Nhớ lắm tối định mệnh 27/10/2009. Nó như chết lặng khi nhận được tin nhắn từ anh: "anh yêu em à quên tao yêu mày". Cá ngựa đã tỏ tình với nó như vậy. Mối tình vịt con và cá ngựa bắt đầu từ đó-một khởi đầu quá dễ dàng...

Nhớ lắm những khi trong vòng tay anh. Ấm ơi là ấm.Anh như người khổng lồ dang rộng cánh tay che chở cho cô bé tí hon.Người khổng lồ ấy đã từng hứa sẽ mãi mãi là vệ sĩ bảo vệ vịt con ngốc nghếch.

Nhớ lắm những câu nói ngọt ngào, dí dỏm của anh.Đã có lần nó trêu anh là học sinh và sẽ nói với phụ huynh nếu anh hư.Và rồi một cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong nó khi cá ngựa trả lời:

- Cô cứ mách mẹ em đi, em sẽ khoe mẹ ơi con yêu cô giáo.

Nhưng hạnh phúc, ngọt ngào cũng đã nhạt phai.Lâu dần nó không còn được nghe câu nói "nhớ vịt lắm".Nó thèm được nghe giọng nói của anh.Nó nhớ những khi hồi hộp chờ anh vào cuối tuần khi anh ở trường về chơi với vịt con, nhớ hơi ấm khi ngồi bên cá ngựa...

Anh thích nắng, nó thích mưa.Nó và anh xa nhau vào những ngày hè đầy nắng.Nắng vàng rực rỡ mọi nơi, nắng làm hoa phượng đỏ hơn và khiến nó không ngừng nhớ tới anh.Nhìn ra không gian ngập nắng vàng tươi như nhìn thấy anh, thấy nụ cười nhè nhẹ của anh.Nhưng quy luật muôn đời của tự nhiên nắng có bao giờ đến cùng mưa đâu.Có chăng cũng chỉ trong giây lát cho cầu vồng xuất hiện.


Nhưng hạnh phúc, ngọt ngào cũng đã nhạt phai

Tình yêu đến làm nó hạnh phúc bao nhiêu thì khi anh rời xa nó hụt hẫng bấy nhiêu.Anh là mối tình đầu của nó.Nó đã trao trọn trái tim cho anh nhưng đối với anh đó chỉ là thứ tình cảm thoáng qua.Đã có lúc anh làm nó tin rằng tình yêu anh dành cho nó rất lớn.Nhưng mọi biểu hiện của anh đã khiến sự hoài nghi trong nó chiến thắng lòng tin.Nó ước cùng anh ngắm biển đêm, cùng anh khám phá sự huyền diệu của sóng, bờ cát trắng trong màn đêm.Ước mơ nhỏ bé ấy đã thành hiện thực một nửa bởi nó đã được nhìn thấy biển đêm.Nhưng chỉ có mình nó và biển vắng.Nó viết tên "cá ngựa" lên bờ cát và rồi nước mắt lăn dài, nó gào thét đuổi theo bắt đền con sóng vô tâm đã xóa mất tên anh.Một mình truớc biển rộng nó cứ thế nhìn ra khơi xa mong tim thấý đáp án cho câu hỏi: "tại sao lại để em một mình?"

Mọi câu nói của anh đều khắc ghi trong tim nó.Anh không thích nó giận dỗi vô cớ:

-Vịt hay giận dỗi vô cớ ghét thật đấy.Đã thế có dịp nào phải giận vịt mấy tháng mới được.

Nó đã tự an ủi mình rằng anh đang giận nó-một sự giận hờn dài hơn bình thường một chút thôi mà.Nó đếm thời gian như đứa trẻ con mới tập đếm.Một ngày, hai ngày,..., một tháng, hai tháng,...thời gian cứ vô tình trôi mãi để nó nhận ra một sự thật không phải anh đang giận nó mà anh đã xa nó thật rồi.

Đã lâu lắm rồi từ ngày con đường nó đi vắng bước chân của anh nó vẫn không thể gạt bỏ hình ảnh ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấy ra khỏi tâm trí.Nó hiểu nguyên tắc nên quên đi những gì không thuộc về mình.Lí chí nhắc vịt con mọi thứ đã là quá khứ nhưng con tim vẫn cồn cào khắc tên anh.Nó đã nhớ, đã khóc, đã đau, đã hận nhưng có một điều vươt lên trên tất cả đó là nó đã yêu.

Theo Eva.vn
Bacsi.com