Dù lý do của sự đổ vỡ có làm người ta phải đau, phải hận, phải cố quên suốt cuộc đời, chung quy lại vẫn chỉ là vì Yêu. Mùa đông này sẽ có người khác thay anh mang hơi ấm đến cho em. Và em tin chắc cũng sẽ có 1 người mang sự ấm áp thật sự đến với anh.

Nắng tắt rồi!

Hà Nội không còn nắng cháy làm đen cánh tay anh nữa đâu, cũng không còn những cơn mưa rào làm ướt áo anh nữa...

Yêu à, em không quen gọi anh là bạn, em cũng chưa quen để chỉ gọi tên anh. Em chỉ quen khi gọi anh là YÊU thôi… nhưng em sẽ làm được bởi khi thói quen này mất đi thì sẽ có những thói quen khác xuất hiện. Em sẽ để thói quen yêu anh của em mất đi, và thói quen không nhớ tới anh xuất hiện.

Thời tiết ở đây dịu dàng lắm anh ạ, dịu dàng như nụ hôn của anh ở gần sân bóng Quảng Châu vậy. Em chợt thèm cái nắm tay dịu dàng của anh, thèm được nhìn anh đang tủm tỉm cười, thèm được nghịch ngợm ngoắc ngón tay út của mình lên nhau rồi cùng phá lên cười.

Em nhớ những cái ôm từ đằng sau của anh, nhớ tiếng anh nói với em ""không cho đi đâu nữa"", và anh nắm tay em xiết chặt khiến em cảm động lắm. Nhớ lắm không quên được ánh mắt anh nhìn em và đập đập vào của kính tàu điện ngầm mà nói điều gì đó khó hiểu khiến em hốt hoảng. Vậy mà sau đó em lại quên không hỏi lúc ý anh nói gì nhỉ, có phải là ""đứng ở đó chờ anh, anh sẽ quay lại không?”.


Yêu à, em không quen gọi anh là bạn, em cũng chưa quen để chỉ gọi tên anh. Em chỉ quen khi gọi anh là YÊU thôi… (Ảnh minh họa)

Yêu ơi, anh còn nhớ khi đứng dưới ánh trăng trên cầu Long Biên không? Ngày xưa anh bảo em rằng, trung thu anh sẽ xuống với em và ngắm trăng ở cây cầu đó. Và suốt từ đó em cứ nghĩ rằng cái điều giản dị ấy sẽ không bao giờ có được. Nhưng rồi anh đã đến, thời gian như ngừng trôi khi anh ôm em vào lòng và nói ’’Em à,ước gì mình cứ được như thế này mãi’’. Lúc đó em cũng thầm mong rằng’’ước gì anh là của em mãi mãi, ước gì anh mãi dịu dàng với em thế này.’’ Yêu luôn làm em cảm động ,anh luôn làm em thấy hạnh phúc tràn ngập qua ngón tay.

Yêu ạ. Em hiểu những điều khó nghĩ của anh, hiểu những khó khăn anh đã vấp phải, hiểu những trách nhiệm đang đè nặng trên vai anh. Em cũng hiểu cả việc chúng mình xa nhau nữa. Mọi lí do giờ không còn quan trọng nữa. Có thế nào thì việc anh hạnh phúc mới là quan trọng.

Em thật ích kỷ phải không anh, chỉ nghĩ cho riêng mình. Khi đó em nghĩ có như vậy thì em mới là người hạnh phúc nhất vì em lúc nào cũng muốn được nhìn thấy anh, được nghe tiếng anh nói, bởi vì đã từng có người nói rằng cái khó nhất trong đời là có được người mình yêu thương. Giờ em có phần nghĩ khác, nếu ở bên nhau mà không làm cho nhau được hạnh phúc, nếu ở bên nhau mà vẫn luôn bị ám ảnh bởi nỗi đau anh gây ra thì chi bằng để anh ra đi tìm hạnh phúc riêng của mình, chi bằng để người khác thay thế em...

Yêu ạ, hạnh phúc của em giờ không nhất định phải được anh yêu thương, không nhất thiết phải có anh ở bên cạnh, không cứ phải là những cuộc gọi nghe tiếng nói thân thương của anh. Hạnh phúc của em chỉ đơn giản là anh sống rất tốt, hài lòng về mọi thứ mình làm, đơn giản là có người khác thay em chăm sóc anh, người đó sẽ là người yêu anh hơn em gấp nghìn lần.

Còn em, em sẽ lại chọn những nụ cười hết cỡ, vẫn nhí nhảnh nhìn đời, vẫn đối diện với những ngày đi qua, sẽ hưởng thụ những điều tuyệt vời của cuộc sống, sẽ vẫn đam mê công việc của mình,và sẽ tiếp tục theo đuổi những điều mình mơ ước. Hạnh phúc của em sẽ không còn gắn liền với anh, đó là 1 cảm giác riêng rẽ, 1 thứ hạnh phúc chỉ có của riêng em.

Yêu à! Em sẽ luôn như là người anh từng biết nhé: Đó là 1 cô gái luôn cười 1 cách rạng rỡ. Cảm ơn anh đã là người rất vất vả vì em.

Gửi anh 1 chút hơi ấm của lòng em.

Hà Nội,những ngày mùa đông...

(Theo Blog Việt)
eva.vn


BACSI.com