Gửi người đàn ông em yêu !

Anh!

Em hi vọng anh sẽ đọc những dòng tâm sự này. Em sợ gặp anh rồi chẳng thể nói lên lời, em muốn được tâm sự cùng anh nhưng em không có cơ hội. Anh còn nhớ những ngày mình ở bên nhau - đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất mà em có khi biết yêu anh.

Mình đến với nhau bằng tình thương và sự đồng cảm, anh có một gia đình nhưng vì hoàn cảnh mà phải xa cách, em muốn được tâm sự cùng anh. Mình đã gặp và yêu nhau bù đắp cho nhau những khoảng trống, những khuyết tật trong tâm hồn và tạo cho nhau những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống. Có phải do duyên số không anh nhỉ? Tình cảm của em và anh cứ thế lớn dần theo thời gian, Mình đã có nhiều nhưng kỉ niệm vui có, buồn có và nó đã làm chúng mình yêu nhau nhiều hơn.

Em đã đặt hết niềm tin ở nơi anh, yêu anh và thầm mong nhưng điều tốt đẹp sẽ đến với em và anh. Cuộc sống là một chuỗi dài đau khổ và bất hạnh, con người phải vượt qua nó, nếu không con người sẽ thất bại, sẽ tàn phế ở giác quan nào đó của con người. Nếu như con người không bị vấp ngã thì làm gì biết đau, cái đau đớn ấy sẽ dậy con người trưởng thành hơn. Có lần anh nói: chúng ta phải cảm ơn khó khăn, bời vì có khó khăn con người mới trở lên mạnh mẽ, kiên cường hơn. Đúng vậy, em yêu anh vì anh là người đàn ông đáng tin cậy, là niềm tin, niềm tự hào của em, là chỗ dựa vững chắc về tinh thần cho em và con em, anh là niềm vui của em, dường như anh đã tiếp thêm sức mạnh cho em manh mẽ hơn… em yêu anh vì anh là chính anh.


Đã lâu rồi em không được nhìn thấy nụ cười, ánh mắt của anh. Cuộc đời sao phải buôn hả anh? Tạo hóa cho con người sinh ra để được cười với đời, nụ cười làm tan mệt nhọc, là ánh bình minh cho kẻ ngã lòng, là một vị thuốc bổ có nhiều vị. Quá khứ là cái đã qua, là kỉ niệm, là cái không thể lấy lại được nữa. Chúng ta đang sống ở hiện tại, hiện tại mới là quan trọng, còn tương lai thì chưa đến. Em rất thích câu nói trong truyện “Thép đã tôi thế ấy”: “Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho cuộc đời này không hề phí”.

Giá như ngày trước chị ấy đã không làm thế với anh, về ở cùng anh, cùng nuôi dưỡng gia đình, yêu thương anh chia sẻ với anh hay ít ra là hiểu anh nhiều thêm một chút thì em và anh sẽ không gặp nhau phải không anh? Anh là người đàn ông tốt vậy mà chị ấy đã không biết trân trọng anh. Em vẫn lo sợ một ngày nào đó anh sẽ đã gạt đi lòng tự trọng của mình để về với con với gia đình.Và thật sự thì em cũng không có đủ nhẫn tâm để tranh giành với con anh. Nó còn quá nhỏ để cảm nhận nỗi đau gia đình tan vỡ. Nếu em là anh em cũng đau lòng và xót xa khi đã bỏ con mà đi. Em nợ anh nhiều lắm,

Yêu nhau nhưng không nhất thiết là ở bên nhau, hạnh phúc không nhất thiết là phải lấy nhau phải không anh? Em sẽ luôn luôn ở bên anh mỗi khi anh cần và sẽ là nơi để anh nghỉ ngơi mỗi khi anh mệt mỏi, chỉ cần thấy anh vui là em thấy hạnh phúc rồi. Và em biết trong trái tim anh em luôn có một vị trí nho nhỏ. Và em cũng biết sẽ không bao giờ em mất anh vì em đã có anh trong trái tim em. Mình cùng nhau cố gắng anh nhé. Em tin anh sẽ làm được.

Em luôn yêu anh và cầu chúc cho anh hạnh phúc!

([email protected]
(Eva.vn)


BACSI.com