Thời gian thổi gió bay, thổi tình yêu vụt mất, thổi tất cả vui buồn và sầu hận nhưng không bao giờ thổi đi H trong tim tôi.

Nhanh quá, 4 năm rồi tưởng chừng như mối quan hệ lúc nào cũng bền chặt. Nhưng rồi thời gian đã xóa nhòa đi tất cả. Điều tôi buồn nhất là chính thức nhận thức được sự chia tay vào tháng 4. Là tháng bước vào mùa mưa như cho sự ra đi của một cuộc tình đổ vỡ. Người ta thường mượn những cơn mưa với tiếng gió để gởi cho vơi đi nỗi buồn, để kết thúc một phần câu chuyện tình và mở ra một câu chuyện khác. Nhưng dối với tôi không có gì là kết thúc cả. Tất cả vẫn còn đây, dư âm vẫn còn đây. Bởi giống với người ta hay nói rằng:

“ Mọi người luôn giữ chặt những kí ức
Bởi những điều đó sẽ chẳng bao giờ thay đổi dù cuộc đời đổi thay”

Có lẽ tôi đã quen cái cảm giác sống có H. Nhiều lúc tôi tự nghĩ rằng đó là sự ngộ nhận một thói quen. Nhưng câu trả lời thật tàn nhẫn: “Trái tim tôi đau khi mất H”. Tôi rất muốn níu giữ dù đó chỉ là một cái ôm thật nhẹ hay một cái tựa khẽ vào vai. Nhưng vì H quá mạnh mẽ đến nổi dù chúng ta không còn gì nữa: tôi luôn hay nén cảm xúc để cười còn H vẫn luôn là một cô gái hồn nhiên vô tư lự_ một món ăn đặc sản ai cũng thèm muốn dù đó chì là ngửi hương thơm .


Nhiều lúc tôi tự nghĩ rằng đó là sự ngộ nhận một thói quen. (Ảnh minh họa)

H lạ lắm, có bao giờ bố H bảo: “Con là một đứa con gái thật tuyệt ko?”. Và tôi cũng sẽ ùa theo câu nói đó. Tôi không hối hận khi đã quen H và củng không hờn trách khi mình bị đá bởi H là một nửa của tôi. Chờ H là một niềm vui, chờ H là một sự thử thách con tim. Đối với người khác sự chờ đợi là vô vọng nhưng đối với tôi, tôi hướng hai con đường của chúng ta đi cuối cùng sẽ gặp nhau dù đó có là vô cực. “H là gì? H là ai? H đến vvới cuộc đời tôi bất chợt lúc nào?” Trả lời những câu hỏi trên thật đơn giản nhưng điều quan trọng là H có tồn tại hay không? Tôi không bao giờ phủ định được điều đó!

Thời gian! Thời gian thổi gió bay, thổi tình yêu vụt mất, thổi tất cả vui buồn và sầu hận nhưng không bao giờ thổi đi H trong tim tôi. Tôi chắc điều đó! Và theo thời gian, tôi dần “lớn lên”, tôi dần hiểu đựơc cái qui luật:

“Tình yêu không phải là điều ta nhận được mà là những gì ta cho đi”

Và từ đó tôi cùng biết học cách chấp nhận: “Em đã rời xa cuộc đời tôi mất rồi”. Thật đau đớn và xót xa! Nhưng H ah ! Tôi vẫn sống bởi nhịp đập con tim và con tim tôi luôn tràn đầy nghị lực. Dù kết quả ra sao tôi vẫn chấp nhận. Đơn giản là: kết quả chỉ là vòng xoay cuộc đời: “Kết thúc một phần câu chuyện để mở ra một ngày mới - một ngày trong tương lai tôi vẫn đuợc nhìn thấy món “đặc sản” ngày xưa dù chỉ một nụ cười”

[email protected]
(Eva.vn)


BACSI.com