Hiếu có điện thoại. “Con đi công tác… ở biển… con biết rồi mà mẹ… con vẫn mang thuốc nhỏ mắt mà…”

- Anh bị đau mắt sao?

- Không, hồi trước tôi có phẫu thuật ở mắt.

- Thế à.

- Ừ, tôi bị bỏng, may có người hiến mắt phù hợp.

- Mắt anh… không phải của anh sao?

- Không, của một người khác hiến tặng tôi.

- Đôi mắt ấy rất giống…đôi mắt của Hoàng.

- Ý cô là…

Chúng tôi trở về nhà Hoàng, mẹ Hoàng bảo đúng là trước đây Hoàng đã tình nguyện hiến bộ phận cơ thể sau khi chết, sau khi gặp tai nạn, bệnh viện thông báo với mẹ Hoàng là đôi mắt của cậu ấy phù hợp với một người đang cấp cứu. Đó chính là Hiếu.

Hai ngày sau, trở lại Hà Nội.

Không thể thay đổi điều gì, chúng ta sống chung với nó vậy. – Hiếu buồn bã buông ra từng chữ.

- Tôi xin lỗi.

- Cô thôi đừng nói như thế nữa. Từ giờ tôi sẽ tập yêu những điều tôi đang có. Sẽ yêu chính bản thân mình cùng với nghề họa sĩ, cùng với những bông salem, hay bản nhạc kì quái ấy nữa.

- Anh không sợ bản thân sẽ thành một người khác – không là anh.

- Tôi làm được điều gì khác để hạnh phúc hơn sao?

Hiếu và tôi đi bên cạnh nhau. Tôi có thêm một người bạn, một người đồng hành trong chuỗi cô độc đợi ngày gặp lại Hoàng. Hiếu và tôi chia sẻ nhiều hơn, ngoài những điều của Hoàng. Hiếu dạy tôi đánh piano, mang tôi theo những ngày tháng anh đi tìm ý tưởng cho những bức tranh. Tôi mời anh đến sống trong căn nhà của tôi như một người anh. Chúng tôi nghĩ việc đi bên nhau là một điều hiển nhiên và mặc định đó là số phận.

2 năm trôi qua, chúng tôi vẫn luôn đồng hành. Tôi dần trở thành một người phụ nữ nội trợ, chăm lo cho một gia đình. Có nhiều người hỏi tôi về Hiếu, tôi nói anh là gia đình của tôi. Hiếu cũng thế.

- Em thương anh, Hiếu à.

- Anh đang sống tốt đấy thôi.

- Anh có từng trách số phận không?

- Đã, còn giờ anh hài lòng với nó.

- Em xin lỗi.

- Em lại thế, anh phải là người xin lỗi vì khiến em dằn vặt thế này.

Tôi ôm anh. Tôi biết anh đang khóc. Tôi vẫn luôn cảm thấy sự đau đớn dày vò anh, sống một cuộc đời mà một phần thuộc về một người đã chết. Phải sống với những điều không là mình, phải học cách chấp nhận sự không đồng nhất trong con người mình, chắc phải đau khổ lắm. Nhiều đêm tôi lặng nhìn anh bất lực ngồi trước những bản thiết kế, anh vẫn muốn trở lại với con người thật của mình – xóa bỏ đi phần của Hoàng.

- A!

- Sao vậy anh? – Tôi hốt hoảng khi nghe tiếng Hiếu và tiếng kính vỡ.

- Anh thật vô dụng, một bản thiết kế giản đơn cũng không thể vẽ nổi.

- Hiếu à! – Tôi chạy đến nắm lấy bàn tay đang chảy máu của anh.

- Trả lại đôi mắt này cho Hoàng, anh sẽ trở về là anh đúng không Thảo? – Đôi mắt đầy tuyệt vọng nhìn tôi, tay anh lay mạnh người tôi.

- Anh sẽ không nhìn thấy gì nữa, anh sẽ không trở về lại chính anh được đâu.

- Anh… không chịu đựng nổi nữa rồi. – Hiếu ngồi phịch xuống, anh gục đầu buồn bã.

Tôi ôm Hiếu, nước mắt cứ trào ra, không gì ngăn nổi.

Ngày hôm sau tôi bỏ đi. Có lẽ sự ra đi đó sẽ giúp anh, có lẽ vậy.

“Em xin lỗi vì sự ra đi không báo trước này. Em xin lỗi vì em và Hoàng đã gián tiếp phá hoại cuộc sống của anh. Mấy tháng nay, anh đã làm sống dậy những cảm xúc yêu thương trong em, nếu cứ ở bên cạnh anh, thì em đã quá ích kỉ. Em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh. Có thể sự ra đi này sẽ giúp anh tìm lại bản thân mình.”


Anh chỉ là cái bóng của Hoàng? (Ảnh minh họa)

Tôi đi về vùng Tây Bắc, thuê cho mình một căn nhà nhỏ và mở một cửa hàng hoa nhỏ. Đó là dự định từ lâu của tôi, giờ tôi thực hiện nó như một sự trốn chạy. Mỗi lần nhìn những nhành salem tím tôi lại nhớ Hoàng và cả Hiếu nữa, tôi thấy lo lắng cho anh, không biết giờ đây cuộc sống của anh thế nào.

6 tháng sau ngày tôi ra đi, có một ông khách lạ đến cửa hàng hoa của tôi, nhìn ông ấy giống như những vị pháp sư tôi đọc trong tiểu thuyết “Mật mã Tây Tạng”. Ông ấy nhìn tôi một lúc rồi cầm một cành hoa salem tím và nói: “Con biết thứ hoa này có ý nghĩa gì không? Là sự đợi chờ câm lặng của tình yêu. ”

- Cháu không biết điều đó.

- Con đang chạy trốn tình yêu. Trái tim con đã thay đổi nhiều hơn con biết. Nhưng tình yêu sẽ đuổi theo con dù con ở đâu. – Nói rồi ông ấy để lại tiền cho tôi và bỏ đi cùng bó hoa salem tím. “Ông ấy là thầy bói ư? Thật nhảm nhí!” – tôi nghĩ vậy rồi quay ra tiếp tục công việc của mình.

Lòng tôi thấy nhớ… Hiếu cồn cào. Nỗi nhớ ấy xen lẫn với nỗi nhớ Hà Nội, nhớ góc quán café của tôi… nhưng rất thật.

Chiều hôm đấy có tuyết rơi, tháng 3 rồi mà nơi đây lại có tuyết. Không muốn lãng phí điều này, tôi vác balo lên Sapa ngắm tuyết rơi. Một ngày đi dạo Sapa, tôi trở về khách sạn với đôi chân lạnh cóng. Vẫn là đôi chân trần, tôi bước ra ban công, hứng lấy chút gió lạnh quất vào mặt.

- Em có vẻ thích đi một mình. – Một giọng nói quen thuộc vang lên trong làn gió lạnh, khe khẽ vòng tay qua ôm lấy bờ vai run run của tôi.

- Vì em vốn đơn độc. – Tôi để mặc cho mình ấm áp trong vòng tay anh.

- Nên em bỏ anh lại, đơn độc.

- Em…

- Anh yêu em, Thảo à.

- Không phải anh, là Hoàng, chỉ là Hoàng thôi. – Tôi nói nhưng vẫn chờ đợi sự phủ nhận của anh.

- Anh đã giết chết Hoàng – trong anh.

- Sao anh làm được? – Tôi quay lại, nhận ra đôi mắt…đôi mắt của Hoàng không còn trên khuôn mặt Hiếu. Tôi khóc, đau hơn bao giờ hết, tôi ngất lịm đi lúc nào không hay.

Tỉnh dậy trong vòng tay của Hiếu, tôi lại khóc, tôi không thể kiềm chế mình.

- Ngày em đi, anh thấy hụt hẫng kinh khủng. Ban đầu, anh nghĩ chỉ do Hoàng, do đôi mắt của Hoàng mà thôi. Dần dần, anh càng cảm nhận rõ sự thiếu vắng của em. Anh đã bỏ ra ngoài sống nhưng rồi lại quay về nơi đó. Không còn bị ám ảnh bởi khuôn mặt em, nhưng nỗi nhớ em khiến anh khổ sở hơn nhiều. Anh đau khổ giữa những dòng suy nghĩ và cảm xúc trái ngược, cố thuyết phục chính bản thân anh đó là Hoàng chứ không phải anh. Rồi anh quyết định giết chết Hoàng, và nghĩ cảm xúc dành cho em cũng theo đó ra đi, anh sẽ trở về là anh. Nhưng đôi mắt ấy chỉ lưu giữ hình ảnh em – của Hoàng, chứ không lưu giữ em – của anh. Mất đi đôi mắt, anh vẫn là anh – ngày bên cạnh em. Anh vẫn vẽ, vẫn mua salem tím, vẫn đánh Kiss the rain.

- Em xin lỗi, em lại…

- Mất đi đôi mắt, anh mới nhận ra tình yêu dành cho em.

- Em…

- Giờ anh không còn đôi mắt nữa.

- Em sẽ là đôi mắt của anh. Ngày em bỏ đi, em đã biết mình yêu một người khác, không còn là Hoàng nữa. Em đã rất sợ hãi khi nhận ra thứ tình cảm đấy. Em đã chọn cách trốn chạy. Em xin lỗi!

Ngày hôm sau tôi gặp lại vị khách kì lạ, mỉm cười với tôi, ông tặng lại tôi bó hoa hôm qua. Tuyết vẫn rơi, tôi đã không còn đơn độc.

Chúng tôi trở về Hà Nội và sống tiếp những ngày bên nhau đầy hạnh phúc. Đêm qua, tôi mơ một giấc mơ đẹp, Hoàng trở về bên tôi, nắm chặt tay tôi rồi đặt nó vào tay Hiếu. “Cảm ơn anh đã mang Hiếu đến bên em, Hoàng à.”

(Theo Blogradio)/eva.vn

BACSI.com