Chán nản, mất niềm tin, mất tất cả. Tại sao con đã không thực sự cố gắng cho tương lai của mình? Giá như ngày đó, biết nghĩ cho bản thân, nghĩ cho anh dù chỉ một chút thôi thì có lẽ bây giờ chẳng khổ tâm đến thế.

Dù không muốn oán trách bố, nhưng tâm lại không thoát ra nổi, không thể cứ coi như không có chuyện gì để sống tiếp được. Duyên hơn 3 năm, yêu thương, chia sẻ với nhau hơn 3 năm trời để đến cuối cùng chẳng được gì ngoài vết thương quá lớn trong lòng 2 đứa. Con ra đi như 1 kẻ phản bội, ham danh lợi, tham tiền tài mà coi nhẹ tình nghĩa trong suốt bao năm qua. Con đã mang tiếng xấu vào mình như thế, chỉ vì bố, vì chữ hiếu sao lại vẫn oán trách?

Con không muốn làm lại, không muốn yêu thương, không muốn gì hết, chỉ muốn giữ trọn những tình cảm đó, sống với nó bình yên mà thôi. Đừng đào bới, đừng oán trách thêm nữa. Anh trong lòng con quá lớn, quá sâu nặng, con không muốn phải quên đi, càng không muốn có ai thay thế!

Con đã vì bố, con chỉ mong bố hãy để cho con tự quyết định tương lai của mình, con không muốn lại 1 lần nữa phải mang tổn thương, con không chịu đựng nổi. Trong lòng con khó chịu, đau lắm bố có bao giờ hiểu được không? Con thà sống cơ cực mà bình an, thanh thản cũng còn hơn ngồi trên 1 đống tiền mà không có tình thương!


Con không muốn phải quên đi, càng không muốn có ai thay thế! (Ảnh minh họa)

Bố nói là vì con? Vì muốn con ở gần gia đình? Không lẽ bố muốn con hi sinh cả hạnh phúc của mình vì cái công việc tháng hơn 5 triệu kia? Tiền có mua được hạnh phúc không hả bố?! Hiếu con chưa làm gì để đền đáp được cho bố mẹ nhưng không phải theo cách này. Từ ngày con rời xa anh ấy, con có cảm giác tội lỗi lắm bố có biết không? Con phụ lòng tin, phụ tình yêu thương của anh ấy trong suốt bao năm qua. Con nhớ anh ấy, nhớ đến phát điên lên, nhưng con bất lực chẳng biết phải làm sao cả. Ngày ấy khóc hết nước mắt xin bố mẹ cho con tự quyết định tương lai của mình, nhưng chính nước mắt mẹ lại làm con mủn lòn, chữ Hiếu làm con chùn chân. Dù làm ở đâu con cũng vẫn là con của bố mẹ, cũng muốn làm trọn chữ Hiếu của một người con hiếu thảo, nhưng con….

Con muốn nộp đơn ra đảo công tác, con muốn đi, muốn bắt đầu một cuộc sống mới ở nơi xa ấy, con tin con làm được. Con không lấy chồng, chỉ cần con không lấy chồng là được chứ gì, như vậy thì khỏi lo con đi xa hay đi gần. Đừng ép con, đừng làm khó con. Giờ con sẽ sống theo những gì bố mẹ muốn, không kêu ca phàn nàn bất cứ điều gì, nhưng cũng mong bố mẹ chấp nhận cho con: con sẽ nhận 1 đứa trẻ về nuôi chứ nhất định không lấy chồng, đấy là nguyện vọng của con, chỉ có thế thôi bố ạ!

[email protected]
(Eva.vn)


BACSI.com