Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề: Cho và nhận

  1. #1
    Ronny's Avatar
    Ronny Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    1,352

    Mặc định Cho và nhận

    Tôi gặp bạn trong một lần tham gia hiến máu nhân đạo ở trường. Hôm ấy, bạn làm tôi rất khó chịu: người đâu mà nói nhiều đến thế. Nhưng sau đó, chính người nói nhiều đó đã dìu tôi vào phòng nghỉ do tôi bị ngất đi sau khi cho máu. Tôi và bạn quen nhau từ đó.


    Những tháng ngày đầu tiên ở giảng đường vui hơn rất nhiều từ khi có bạn. Bạn rất thích làm công tác xã hội, còn tôi dự định sau khi ra trường sẽ làm cho một công ty nước ngoài. Bạn bảo làm cho người khác vui vẻ chính là tâm nguyện của bạn.

    Vào hôm hiến máu nhân đạo, bạn cũng như tôi, bỏ thêm đá vào túi quần cho đủ số cân. Chúng tôi cùng bật cười. Giọng cười của bạn giòn tan trong nắng.

    Dần dần, niềm yêu thích làm công tác xã hội của bạn đã "lây" sang tôi. Tôi bắt đầu cảm nhận thế nào là hạnh phúc thật sự khi nhận được những nụ cười ngây thơ của các em trường khuyết tật, khi chỉ các em học thêm, và khi các em hát "Happy birthday" trong ngày sinh nhật của tôi…

    Năm học đầu tiên trôi qua nhanh chóng. Tôi tạm bằng lòng với kết quả loại khá của mình. Nhưng bạn thì không. Bạn bị vướng lại một số môn. Bạn bảo bạn không thích học tiếp vì bạn biết sức mình không học nổi, nhưng do gia đình cứ đặt hết niềm tin và cả áp lực lên bạn, nên bạn phải đi học cho nhà vui lòng. Bây giờ bạn không biết phải nói sao với gia đình về việc này.

    Tôi vô tâm, chỉ ừ hử cho qua chuyện mà không biết an ủi hay khuyên nhủ bạn một điều gì cả. Nhưng bạn tự nhanh chóng lái sang chuyện khác.

    Lại một học kỳ nữa trôi qua. Chúng tôi không còn học chung trên giảng đường nên tôi và bạn không còn gặp nhau nhiều như trước. Mỗi lần gặp nhau, nhìn vẻ mặt buồn buồn của bạn là tôi lại bực mình không thèm nói chuyện để biết bạn đang buồn chuyện gì.

    Tôi chỉ nhớ có một lần, bạn hỏi tôi: "Trong lúc tuyệt vọng nhất, Minh sẽ làm gì?" Tôi cười cười: "Thì chết cho rồi!" Tôi không bao giờ ngờ được rằng chính câu bông đùa vô ý thức đó đã làm cho bạn phải suy nghĩ rất nhiều, và nó đã làm tôi ân hận suốt cả cuộc đời…

    Một hôm, tin bạn đã tự tử đến với tôi thật bất ngờ. Trong lá thư bạn gởi lại cho tôi, bạn bảo thời gian qua bạn rất tuyệt vọng vì bạn lại vướng thêm một số môn của học kỳ mới. Bạn rất buồn vì bạn không thể làm cho cha mẹ vui lòng. Bạn bị căng thẳng đến nỗi trong mơ bạn cũng bị những điểm số ám ảnh. Bạn luôn học ngày học đêm, nhưng vẫn không được. Bạn rất buồn vì không tiếp tục thực hiện được nỗi đam mê của mình.

    Tôi đọc đến đâu niềm ân hận trong tôi dâng theo đến đó. Tôi luôn tự hào mình là một thành viên giỏi của đội công tác xã hội của trường, mà ngay cả người bạn thân nhất của mình, tôi cũng không thể làm chỗ dựa cho bạn khi bạn tuyệt vọng nhất. Tôi tự trách mình, nhưng có ích gì. Bạn đã ra đi mãi mãi khi tuổi đời còn quá trẻ…

    Chiều nay, tôi về lại trường cũ nhận công tác mới. Ngang qua bản tin của đội công tác xã hội, tôi lại như bắt gặp hình ảnh của bạn ngày nào: năng động trong công việc mình yêu thích, đem lại được niềm vui cho người khác nhưng lại không tìm được giải pháp cho bản thân mình. Bạn đã cho người khác rất nhiều, nhưng bạn không đòi hỏi người khác phải quan tâm đến mình. Còn tôi lại cứ đi tìm những công việc phải "nhận" mới "cho" mà chẳng hiểu rằng, mình đã nhận và đã bỏ rơi cái gì.

    Theo NTS
    Bacsi.com

  2. #2
    zizi_emon's Avatar
    zizi_emon Đang Ngoại tuyến Moderator
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    8,583

    Mặc định

    Đọc bài này nhớ đến câu thơ: sống là cho...đâu chỉ nhận riêng mình

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •