Con đường dài, xa và rất xa

Bàn chân em quá bé nhỏ, để bước tới những nẽo đường xa xôi đó

Rồi buổi tối trời sắp chuyển sang đông anh xuất hiện

Anh đã đến và mang tới cho em nhiều niềm tin, hy vọng và cả những dòng nước mắt vỡ òa trong đêm tối, em đã khóc nức nỡ như đứa trẻ bị lạc vừa tìm gặp được mẹ,

Em thật hạnh phúc và cứ ngỡ rằng đó chính là tình yêu định mệnh và là cuối cùng của em.


Có những giấc mơ không thành hiện thực (Ảnh minh họa)

Nhưng không phải, phải không anh?

Đó chỉ là hạnh phúc mong manh và là hạnh phúc của những giấc mơ, giấc mơ không bao giờ có thực. Em đã khóc khi anh nói lời chia tay em.

Và rồi em đã thật sự không còn có anh, anh đã thật sự rời xa em vì em không thể cho em anh cái quý giá nhất và em lại hạn chế sinh con sau khi đã cắt bỏ một bên buồn trứng do bị u nang,

Anh đã đi và anh đã để lại trong em nhiều nỗi buồn, nhiều niềm thương nhớ và cả những mãnh giấy vụn vặt gom góp của tình yêu em dành cho anh trong chiếc lọ thủy tinh màu trắng sau những ngày tháng ngồi bên anh bên màn hình phẳng. Bây giờ Em biết gửi nó cho ai, sẽ chôn dấu và xây cất những lời nhắn nhủ đó ở đâu đây? Hả anh người bạn thân sau khi kết thúc tình yêu của em.

[email protected]
(Eva.vn)


BACSI.com