Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 15 của 21

Chủ đề: Chicken soup (st)

  1. #1
    good-health Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    4,792

    Mặc định Chicken soup (st)

    VỚI NỤ CƯỜI TRÊN MÔI


    Karl Albrecht and Ron Zenke

    Một người đàn ông viết một lá thư cho khách sạn nhỏ mà ông ta dự định đến nghỉ mát. Ông viết:

    Tôi rất muốn mang theo con chó của tôi. Nó rất sạch sẽ và rất là ngoan. Các ông có cho phép tôi được mang con chó vào phòng của tôi vào ban đêm?

    Ông nhận được ngay lập tức một lá thư trả lời của ông chủ khách sạn:

    Tôi đã điều khiển khách sạn này nhiều năm. Trong suốt thời gian này tôi chưa hề thấy con chó nào chôm khăn trải bàn, khăn trải giường, đồ bạc hay tranh treo tường.

    Tôi cũng chưa phải đuổi một con chó nào lúc đêm khuya vì say rượu hay làm ồn ào. Cũng chưa hề có con chó nào không trả tiền phòng.

    Vâng, thực vậy, con chó của ngài sẽ được chào đón tại khách sạn chúng tôi. Và nếu con chó của ngài đảm bảo cho ngài thì ngài cũng được chào đón ở khách sạn của chúng tôi.

  2. #2
    good-health Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    4,792

    Mặc định

    ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA NIỀM TIN


    Edward J. McGrath, Jr.

    Con chưa đủ lớn để chơi bóng chày hay bóng bầu dục. Con còn chưa tới tám tuổi nữa mà. Mẹ con nói rằng khi chơi bóng chày, con sẽ hông chạy được nhanh vì con đã phải làm phẫu thuật. Con nói với mẹ rằng con hông có cần phải chạy cho nhanh. Khi con chơi, con sẽ đánh cho bóng văng ra khỏi sân luôn. Rồi con sẽ đi từ từ.

  3. #3
    good-health Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    4,792

    Mặc định

    TỰ TIN


    Jacque Hall

    Sau khi đi lễ nhà thờ vào ngày Chủ nhật về, đứa cháu gái 5 tuổi của tôi bắt đầu vẽ mải mê cái gì đó lên giấy. Khi được hỏi là đang vẽ gì, nó trả lời là nó đang vẽ Chúa.
    "Nhưng không ai biết Chúa nhìn như thế nào." tôi nói.
    "Khi cháu vẽ xong thì sẽ có nhiều người biết!" nó trả lời.

  4. #4
    good-health Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    4,792

    Mặc định

    NHỮNG VIÊN SỎI THẦN


    John Wayne Schlatter

    "Tại sao chúng em phải học tất cả những điều ngu ngốc này?"

    Trong tất cả những câu hỏi và phản đối mà tôi đã nghe từ học trò của mình suốt bao nhiêu năm dạy học đây là câu mạnh nhất. Tôi trả lời học trò của mình bằng một câu chuyện sau.

    Một đêm, một đám người du mục chuẩn bị nghỉ đêm giữa đồng thì bất ngờ họ thấy mình bị bao quanh bởi một luồng sáng. Họ tin là thiên thần đang đến với họ. Họ chờ đợi với niềm tin rằng thiên thần sẽ nói cho họ những điều quan trọng chỉ dành riêng cho họ thôi.

    Một giọng nói vang lên "Hãy nhặt tất cả những viên sỏi xung quanh. Bỏ chúng vào trong túi mang theo bên mình. Hãy đi một ngày và đêm mai các anh sẽ thấy vui mừng và cả nỗi buồn."

    Sau khi thiên thần biến mất, những người du mục ngạc nhiên và thất vọng. Họ chờ đợi một sự khám phá lớn, những bí mật giúp họ trở nên giàu có, mạnh khỏe và làm bá chủ thế giới. Nhưng thay vào đó họ chỉ phải làm một việc cỏn con không có ý nghĩa gì cả. Dẫu sao, nghĩ đến lời nói của thiên thần, mỗi người cũng nhặt vài viên sỏi rồi bỏ vào túi dù không hài lòng chút nào.

    Đi suốt một ngày, khi đêm đến họ dừng chân cắm trại. Mở túi ra họ thấy những viên sỏi đã trở thành những viên kim cương. Họ vui mừng vì có kim cương, nhưng cũng buồn tiếc đã không lấy thêm vài viên sỏi nữa.

    Tôi có một học trò, tên Alan, từ thời kỳ đầu tiên đi dạy học đã chứng minh chuyện trên là sự thật. Khi Alan học lớp 8, cậu bé này rất giỏi "gây chuyện" và hay bị đuổi học. Cậu ta đã trở thành một tên "anh chị" trong trường và trở thành bậc thầy về "chôm chỉa".

    Mỗi ngày tôi cho học trò học thuộc lòng những câu danh ngôn. Khi điểm danh, tôi đọc đoạn đầu của một câu danh ngôn. Để được điểm danh, học trò phải đọc nốt phần cuối của câu danh ngôn.

    "Alice Adams - Không có thất bại ngoại trừ..."

    "'Không tiếp tục cố gắng', em có mặt thưa thầy Schlatter."

    Như vậy đến cuối năm, những học trò của tôi nhớ được khoảng 150 câu danh ngôn.

    "Nghĩ bạn có thể, nghĩ bạn không thể - cách nào cũng đúng!"

    "Nếu bạn thấy chướng ngại, bạn đã rời mắt khỏi đích đến."

    "Người cay độc là người biết giá cả mọi thứ nhưng chẳng biết giá trị của cái gì cả."

    Và tất nhiên câu danh ngôn của Napoleon Hill "Nếu bạn nghĩ ra nó, và tin vào nó, bạn có thể đạt được nó."

    Alan là người phản đối nhiều nhất về cách học này - một ngày kia cậu bị đuổi khỏi trường và biến mất suốt năm năm. Một ngày nọ, cậu ta gọi điện thoại cho tôi. Cậu vừa được bảo lãnh ra khỏi trại cải tạo.

    Sau khi cậu ta bị ra tòa và cuối cùng bị chuyển đến trại cải tạo trẻ vị thành niên vì những điều mình đã làm, cậu ta chán ghét chính bản thân mình và cậu đã lấy dao cạo cắt cổ tay mình.

    Cậu kể "Thầy có biết không, em nằm đó khi mà sự sống đang chảy ra khỏi thân thể em, em chợt nhớ đến một câu danh ngôn thầy đã bắt em chép đi chép lại 20 lần một ngày. "Không có sự thất bại trừ việc không tiếp tục cố gắng." Và đột nhiên em thấy nó có ý nghĩa. Nếu em còn sống, em không thất bại, nhưng nếu em để cho mình chết, em sẽ thất bại hoàn toàn. Vì thế với sức lực còn lại em gọi người tới cứu và bắt đầu một cuộc sống mới."

    Khi cậu nghe câu danh ngôn đó, nó là viên sỏi. Khi cậu cần một chỉ dẫn vào thời điểm quan trọng của cuộc đời, nó trở thành viên kim cương. Và như tôi nói với bạn, hãy tìm cho mình thật nhiều viên sỏi, và bạn sẽ nhận được những viên kim cương.

  5. #5
    good-health Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    4,792

    Mặc định

    HỘP GIẤY THỨ 11


    Mục sư Bill Simpson

    Bạn nhớ nhất ngày lễ Tạ ơn nào mà bạn đã trải qua trong đời mình? Tôi xin kể lại câu chuyện của tôi. Vào ngày đó, nhà thờ ghi danh sách mười gia đình nghèo nhất để phát mười hộp thức ăn. Khi chúng tôi gói những hộp thức ăn này trong hội từ thiện thì những gia đình đang chờ đợi một cách sung sướng. Những hộp thức ăn này là những thức ăn ngon nhất đối với họ trong nhiều tháng nay. Khi họ đang lấy hộp thức ăn của mình, một gia đình lại vừa mới tới. Cha, mẹ và ba đứa trẻ bước ra khỏi một chiếc xe tải cũ kỹ và bước vào trong phòng. Họ là một gia đình mới, không có tên trong danh sách. Họ nghe nói nhà thờ có phân phát thức ăn.

    Tôi giải thích rằng chúng tôi không có dư thức ăn cho một gia đình nữa. Khi tôi cố gắng nói với họ rằng tôi sẽ làm hết sức mình, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Không nói một lời, một người đàn bà đặt xuống hộp thức ăn của mình rồi nhanh chóng tìm một hộp không để bên cạnh. Bà ta chuyển một số đồ từ hộp thức ăn của bà ta vào hộp không này. Ngay sau đó những người khác cũng làm theo bà ta, và những người nghèo khổ này đã có được hộp thứ 11 cho gia đình mới.

  6. #6
    good-health Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    4,792

    Mặc định

    PACO, VỀ NHÀ ĐI CON!


    Alan Cohen

    Trong một thị trấn nhỏ, một người cha cãi nhau với Paco – đứa con trai nhỏ của mình. Vào sáng hôm sau, người cha phát hiện đứa con của mình đã bỏ nhà ra đi.

    Tràn ngập hối hận, người cha nhận thấy rằng đứa con trai thật sự quan trọng hơn tất cả mọi điều trên thế gian này. Ông muốn sửa chữa lại mọi việc. Ông đi tới một cửa hiệu nổi tiếng nhất thị trấn và treo một tấm biển "Paco, về nhà đi con. Cha yêu con lắm. Hãy gặp cha ở đây vào sáng mai."

    Sáng hôm sau, người cha đi đến cửa hiệu, ở đó đã có bẩy cậu bé cùng tên Paco và cũng chạy trốn khỏi nhà mình. Những đứa trẻ này đã nghe được tiếng gọi đầy tình thương, và mỗi đứa đều hy vọng đó chính là người cha đang gọi mình về nhà với vòng tay rộng mở.

  7. #7
    good-health Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    4,792

    Mặc định

    XIN VUI LÒNG CHO BIẾT...


    Molly Melville

    Tôi là một người trực điện thoại ở tổng đài. Nếu bạn quay số 411 thì bạn sẽ gặp tôi. 411 là tổng đài cung cấp số điện thoại. Mặc dù vậy, rất nhiều người nghĩ rằng "Oa! Họ biết mọi điều về mọi thứ." Tôi đã từng có những cuộc gọi dạng "Cô có biết nhỏ đó không? Cổ sống trong một ngôi nhà màu nâu trong vùng đó đó? Cổ là bạn tui trong lớp tui. Cổ có mái tóc màu nâu." Tôi cũng đã từng có những cuộc gọi dạng, "Cô có thể nói cho tôi biết cách làm xa lát trứng không?"

    Một ngày kia, tôi có một cuộc điện thoại vào khoảng gần đến Giáng sinh. Tôi nói "Thông tin niên giám, tôi có thể giúp gì ạ?" Đó là một người đàn ông và với giọng rất cô đơn, tôi cần... con mèo của tôi cần một ít thức ăn." Giọng ông ta rất thiểu não nhưng tôi buộc phải cắt liên lạc với ông ta. Luật quy định là chỉ có thể cho thông tin về số điện thoại mà thôi, không có bất kỳ cái gì khác. Ông ta gọi lại và tình cờ lại gặp đúng ngay tôi. Và với một giọng yếu đuối ông ta nói "Thưa cô, xin đừng cúp máy. Con mèo tội nghiệp của tôi... Nó rất đói. Giáng sinh này tôi chỉ muốn có ít thức ăn cho nó. Cô ơi, xin vui lòng giúp tôi." Tôi có thể làm được gì chứ? Người đàn ông tội nghiệp này nói có vẻ rất chân thật. Tôi phải làm điều gì đó! Tôi gấp rút hỏi địa chỉ của ông ta và ghi vội vào một mảnh giấy. Tôi nói ông ta rằng để tôi xem có thể làm được gì cho ông không. Tôi biết là tôi phải làm điều gì dó cho ông già tội nghiệp và con mèo đó. Tôi gặp trưởng ca và xin phép được nghỉ. Bên ngoài trời đã sẩm tối và tuyết bắt đầu rơi.

    Tôi rời khỏi văn phòng và tới cửa hàng. Tôi mua một gói thức ăn lớn cho mèo, tôi buộc một giải băng lớn màu đỏ và một tấm thiệp Noel. Tôi lấy địa chỉ ông già ra và đi tìm nhà ông ta. Nó nằm trong khu vực lộn xộn của thành phố và khi tôi tới đó trời đã tối đen và tuyết rơi. Tôi đi qua cổng và leo lên cầu thang mốc meo kẽo kẹt. Tôi để gói thức ăn xuống, nhấn chuông và chạy về xe tôi để núp. Tôi thấy một ông già nhăn nheo mở cửa ra. Nụ cười trên khuôn mặt của ông khi ông thấy gói thức ăn và đọc thiệp là món quà Noel đẹp nhất mà tôi từng nhận.

  8. #8
    good-health Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    4,792

    Mặc định

    VÀ TÔI ĐÃ BẬT KHÓC...


    Meg Hill

    Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của chúng tôi - đúng như chúng tôi đã nghi ngờ – thật sự bị chậm phát triển trí não.

    "Cứ khóc đi," bác sỹ khuyên tôi thân ái. "Nó giúp tránh được các khủng hoảng về tâm lý."
    Những khủng hoảng tâm lý không xảy ra, tôi không thể khóc trong những ngày tháng tiếp theo. Chúng tôi đăng ký cho con vào trường mẫu giáo khi cháu được bẩy tuổi.

    Thật dễ bật khóc khi tôi để con mình ở lại trong căn phòng toàn những đứa trẻ năm tuổi đầy tự tin, háo hức, nhanh nhẹn. Kristi đã chơi một mình ở nhà rất nhiều giờ, nhưng vào bữa đó, khi cháu là đứa khác biệt hẳn giữa hai mươi đứa trẻ khác, có lẽ lúc đó là lúc cháu nó cảm thấy cô đơn nhất.

    Mặc dù vậy, những điều tốt đẹp hơn cũng dần dần tới với Kristi và những bạn cùng lớp của cháu. Khi khoe về mình, những đứa bạn của Kristi cũng cố gắng khen thêm: "Hôm nay Kristi đã đọc tất cả các chữ chính xác." Không đứa trẻ nào nói thêm rằng những chữ mà Kristi phải đọc dễ hơn nhiều so với các bạn khác.

    Trong năm thứ hai ở trường, cháu nó gặp một trường hợp rất khó khăn. Một cuộc thi lớn cho học sinh về năng khiếu âm nhạc và thể thao. Kristi lại rất kém về âm nhạc và khả năng vận động. Vợ chồng chúng tôi cũng rất sợ khi nghĩ đến ngày đó.

    Hôm đó, Kristi tính giả bộ bệnh. Tôi cũng muốn liều để cho cháu ở nhà. Tại sao phải để cho Kristi thua trong một phòng thể thao ngập những phụ huynh, học sinh và thầy cô giáo? Cách giải quyết đơn giản nhất là để cháu ở nhà. Chắc chắn rằng vắng mặt trong một chương trình như vậy cũng không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng lương tâm tôi không cho phép tôi đầu hàng dễ dàng như vậy. Và cuối cùng thì tôi phải đẩy Kristi - lúc đó đã tái nhợt và rất miễn cưỡng - lên xe học sinh và chính tôi lại giả bộ bệnh.

    Nhưng một khi tôi đã ép con gái mình tới trường, thì tôi cũng phải ép mình tới tham gia chương trình. Dường như thời gian kéo dài tới vô tận khi chưa tới nhóm của Kristi trình diễn. Cuối cùng thì chúng cũng tới lượt, khi đó tôi biết Kristi rất lo sợ. Lớp của cháu được chia thành từng nhóm. Với những động tác ì ạch, chậm và lóng ngóng, chắc chắn cháu sẽ làm đội kém điểm.
    Cuộc thi đấu lại diễn ra rất suôn sẻ một cách đáng ngạc nhiên, cho đến khi cuộc thi chạy trong bao tải. Mỗi đứa trẻ phải nhảy vào trong bao từ tư thế đứng, ôm bao nhảy đến đích, quay vòng lại nơi xuất phát và nhảy ra khỏi bao.

    Tôi thấy Kristi đứng gần cuối hàng và trông có vẻ hoảng loạn.

    Nhưng khi gần tới lượt Kristi, có một thay đổi trong đội của cháu. Cậu con trai cao nhất trong đội đứng ra sau Kristi và đặt hai tay lên eo của cháu. Hai đứa con trai khác đứng lệch ra phía trước của cháu. Khi đứa trẻ trước Kristi nhảy ra khỏi bao, hai đứa con trai đằng trước giữ bao trong khi đứa con trai đằng sau nhấc Kristi lên và đặt cháu chính xác vào trong bao. Đứa con gái đứng đằng trước Kristi giữ tay cháu và giúp cháu giữ thằng bằng. Cuối cùng cháu cũng bắt đầu nhảy, mỉm cười và tự hào.

    Giữa tiếng hoan hô cổ vũ của các giáo viên, học sinh và phụ huynh, tôi đã cảm ơn trời vì những con người tốt bụng kia có mặt trong cuộc đời đã giúp cho đứa con gái khuyết tật của tôi có thể cảm thấy mình như là một con người thật sự.

    Và tôi đã bật khóc.

  9. #9
    good-health Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    4,792

    Mặc định

    YÊU THƯƠNG THẬT NHIỀU


    Cynthia Hammond

    Mẹ tôi không nói chuyện với cha tôi. Mẹ đã không nói với cha năm năm rồi, và vì thế cha tôi rất biết ơn mẹ.

    Tôi đã khóc vào lần cuối cùng mẹ nói với cha. Tôi đã thấy cha mẹ nói chuyện với nhau dù tôi không nghe được lời. Cha thì thầm, mẹ cũng thì thầm.

    Hình dáng của hai người hiện lên trong ánh sáng khung cửa sổ ở cuối sảnh đường dài. Cha tôi vươn người về phía giường mẹ nằm, trán chạm vào trán. Tấm biển "Phòng Giải Phẫu" ở trên cánh cửa ở phía sau họ. Tay nắm chặt tay như thể họ đang nắm giữ trái tim của nhau. Như thể họ lần đầu tiên gặp nhau, như thể hai người tình bị ép phải xa nhau. Bị ép chia tay trong ngày của sống và chết. Họ phải quyết định cùng nhau, làm hay là chết. Làm và chết. Hai người đã sống cho nhau trong suốt bốn mươi năm qua. Mẹ tôi bị một chứng bệnh làm máu không đến được não. Trải qua ba năm, bệnh tật đã làm cuộc sống của mẹ xấu đi đến đáng sợ. Cuộc sống của mẹ có thể được kéo dài nếu cuộc phẫu thuật được tiến hành ngay. Đã có mười hai con người dũng cảm đi trước và chỉ có ba người đã thoát khỏi bệnh. Tôi đã chứng kiến cha mẹ mình suy nghĩ để đi đến quyết định, cả hai đều nguyện cầu trước cái chết. Mẹ tôi muốn sống, muốn làm thử. Những vòng xoáy, quay cuồng… Rồi sự an bình đến.

    Chúng tôi biết mẹ đã dũng cảm như thế nào. Cả ba chị em chúng tôi tập trung quanh giường của mẹ trong bệnh viện cảm thấy thời gian như đẩy chúng tôi tiến tới ngày định mệnh hôm sau. Chúng tôi mỉm cười với mẹ, bịn rịn khi chia tay, và chỉ mong câu chúc "Chúc mẹ ngủ ngon" không phải là câu chia tay cuối cùng của chúng tôi với mẹ.

    Cha đã thức cả đêm để cầu nguyện, những lời cầu nguyện của tình hêu. Thật đau đớn khi phải rời cha vào đêm đó, thật quá đau đớn khi nghĩ đến cha phải cô đơn một mình. Nhưng cha nói với chúng tôi rằng cha không cô đơn, ít nhất là vào đêm đó, cha đã có tình yêu của mình. Và bình minh tới. Chúng tôi tập hợp lại và cầu nguyện. Chúng tôi hôn mẹ, ôm cha và đi theo giường của mẹ cho đến khi chỉ có một người được phép đi tiếp bên cạnh.

    Cha đã đi tiếp bên cạnh mẹ cũng như cha vẫn luôn làm vậy. Hai người đã ở bên nhau trong suốt bao khó khăn. Mẹ đã mồ côi từ bé và phải sống hết nơi này qua nơi kia. Cha cũng là con út thứ chín trong một gia đình nghèo.

    Và họ đã tìm thấy trong nhau gia đình của mình. Chúng tôi, những đứa con rất được yêu thương. Chúng tôi được cha mẹ cho những gì mà hai người đã không thể có thủa thiếu thời: an bình, giáo dục, đạo đức. Chúng tôi được sinh ra từ tình yêu.

    Tôi thấy cha hôn mẹ và hai người rời nhau. Mẹ được đưa qua cánh cửa, một mình. Cha, lưng quay về phía tôi, đặt tay lên cánh của, cầu nguyện cho tình yêu và sức mạnh và hy vọng. Cha quay người và đi chậm chậm về phía tôi. Ánh bình minh chiếu sáng trên khuôn mặt cha và tôi nhận thấy tình yêu của cha sâu đậm đến chừng nào.

    Tình yêu của sự hy sinh bản thân. Một tình yêu quá lớn tới mức ông ước mong mang hết cái đau cho mẹ, người đang phải chịu một mình.

    Và dù với tình yêu của chúng tôi bao quanh, cha vẫn đi một mình khi chúng tôi chờ mẹ tỉnh lại, những tháng đầy nghi ngờ và hồi phục.

    Cuối cùng, mẹ đã mất tiếng nói nhưng mẹ đã thắng trong cuộc chiến vì sự sống.

    Mẹ đã không nói với cha năm năm rồi, và vì thế cha tôi rất biết ơn mẹ.

  10. #10
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định

    PACO, VỀ NHÀ ĐI CON!


    Alan Cohen

    Trong một thị trấn nhỏ, một người cha cãi nhau với Paco – đứa con trai nhỏ của mình. Vào sáng hôm sau, người cha phát hiện đứa con của mình đã bỏ nhà ra đi.
    Tràn ngập hối hận, người cha nhận thấy rằng đứa con trai thật sự quan trọng hơn tất cả mọi điều trên thế gian này. Ông muốn sửa chữa lại mọi việc. Ông đi tới một cửa hiệu nổi tiếng nhất thị trấn và treo một tấm biển "Paco, về nhà đi con. Cha yêu con lắm. Hãy gặp cha ở đây vào sáng mai."

    Sáng hôm sau, người cha đi đến cửa hiệu, ở đó đã có bẩy cậu bé cùng tên Paco và cũng chạy trốn khỏi nhà mình. Những đứa trẻ này đã nghe được tiếng gọi đầy tình thương, và mỗi đứa đều hy vọng đó chính là người cha đang gọi mình về nhà với vòng tay rộng mở.

  11. #11
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định

    XIN VUI LÒNG CHO BIẾT...


    Molly Melville

    Tôi là một người trực điện thoại ở tổng đài. Nếu bạn quay số 411 thì bạn sẽ gặp tôi. 411 là tổng đài cung cấp số điện thoại. Mặc dù vậy, rất nhiều người nghĩ rằng "Oa! Họ biết mọi điều về mọi thứ." Tôi đã từng có những cuộc gọi dạng "Cô có biết nhỏ đó không? Cổ sống trong một ngôi nhà màu nâu trong vùng đó đó? Cổ là bạn tui trong lớp tui. Cổ có mái tóc màu nâu." Tôi cũng đã từng có những cuộc gọi dạng, "Cô có thể nói cho tôi biết cách làm xa lát trứng không?"

    Một ngày kia, tôi có một cuộc điện thoại vào khoảng gần đến Giáng sinh. Tôi nói "Thông tin niên giám, tôi có thể giúp gì ạ?" Đó là một người đàn ông và với giọng rất cô đơn, tôi cần... con mèo của tôi cần một ít thức ăn." Giọng ông ta rất thiểu não nhưng tôi buộc phải cắt liên lạc với ông ta. Luật quy định là chỉ có thể cho thông tin về số điện thoại mà thôi, không có bất kỳ cái gì khác. Ông ta gọi lại và tình cờ lại gặp đúng ngay tôi. Và với một giọng yếu đuối ông ta nói "Thưa cô, xin đừng cúp máy. Con mèo tội nghiệp của tôi... Nó rất đói. Giáng sinh này tôi chỉ muốn có ít thức ăn cho nó. Cô ơi, xin vui lòng giúp tôi." Tôi có thể làm được gì chứ? Người đàn ông tội nghiệp này nói có vẻ rất chân thật. Tôi phải làm điều gì đó! Tôi gấp rút hỏi địa chỉ của ông ta và ghi vội vào một mảnh giấy. Tôi nói ông ta rằng để tôi xem có thể làm được gì cho ông không. Tôi biết là tôi phải làm điều gì dó cho ông già tội nghiệp và con mèo đó. Tôi gặp trưởng ca và xin phép được nghỉ. Bên ngoài trời đã sẩm tối và tuyết bắt đầu rơi.

    Tôi rời khỏi văn phòng và tới cửa hàng. Tôi mua một gói thức ăn lớn cho mèo, tôi buộc một giải băng lớn màu đỏ và một tấm thiệp Noel. Tôi lấy địa chỉ ông già ra và đi tìm nhà ông ta. Nó nằm trong khu vực lộn xộn của thành phố và khi tôi tới đó trời đã tối đen và tuyết rơi. Tôi đi qua cổng và leo lên cầu thang mốc meo kẽo kẹt. Tôi để gói thức ăn xuống, nhấn chuông và chạy về xe tôi để núp. Tôi thấy một ông già nhăn nheo mở cửa ra. Nụ cười trên khuôn mặt của ông khi ông thấy gói thức ăn và đọc thiệp là món quà Noel đẹp nhất mà tôi từng nhận.

  12. #12
    ronaldobeo08 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    Apr 2012
    Bài viết
    2

    Mặc định

    up cho bác, chúc bác bán đắt hàng.

  13. #13
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định

    VÀ TÔI ĐÃ BẬT KHÓC...


    Meg Hill

    Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của chúng tôi - đúng như chúng tôi đã nghi ngờ – thật sự bị chậm phát triển trí não.

    "Cứ khóc đi," bác sỹ khuyên tôi thân ái. "Nó giúp tránh được các khủng hoảng về tâm lý."
    Những khủng hoảng tâm lý không xảy ra, tôi không thể khóc trong những ngày tháng tiếp theo. Chúng tôi đăng ký cho con vào trường mẫu giáo khi cháu được bẩy tuổi.

    Thật dễ bật khóc khi tôi để con mình ở lại trong căn phòng toàn những đứa trẻ năm tuổi đầy tự tin, háo hức, nhanh nhẹn. Kristi đã chơi một mình ở nhà rất nhiều giờ, nhưng vào bữa đó, khi cháu là đứa khác biệt hẳn giữa hai mươi đứa trẻ khác, có lẽ lúc đó là lúc cháu nó cảm thấy cô đơn nhất.

    Mặc dù vậy, những điều tốt đẹp hơn cũng dần dần tới với Kristi và những bạn cùng lớp của cháu. Khi khoe về mình, những đứa bạn của Kristi cũng cố gắng khen thêm: "Hôm nay Kristi đã đọc tất cả các chữ chính xác." Không đứa trẻ nào nói thêm rằng những chữ mà Kristi phải đọc dễ hơn nhiều so với các bạn khác.

    Trong năm thứ hai ở trường, cháu nó gặp một trường hợp rất khó khăn. Một cuộc thi lớn cho học sinh về năng khiếu âm nhạc và thể thao. Kristi lại rất kém về âm nhạc và khả năng vận động. Vợ chồng chúng tôi cũng rất sợ khi nghĩ đến ngày đó.

    Hôm đó, Kristi tính giả bộ bệnh. Tôi cũng muốn liều để cho cháu ở nhà. Tại sao phải để cho Kristi thua trong một phòng thể thao ngập những phụ huynh, học sinh và thầy cô giáo? Cách giải quyết đơn giản nhất là để cháu ở nhà. Chắc chắn rằng vắng mặt trong một chương trình như vậy cũng không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng lương tâm tôi không cho phép tôi đầu hàng dễ dàng như vậy. Và cuối cùng thì tôi phải đẩy Kristi - lúc đó đã tái nhợt và rất miễn cưỡng - lên xe học sinh và chính tôi lại giả bộ bệnh.

    Nhưng một khi tôi đã ép con gái mình tới trường, thì tôi cũng phải ép mình tới tham gia chương trình. Dường như thời gian kéo dài tới vô tận khi chưa tới nhóm của Kristi trình diễn. Cuối cùng thì chúng cũng tới lượt, khi đó tôi biết Kristi rất lo sợ. Lớp của cháu được chia thành từng nhóm. Với những động tác ì ạch, chậm và lóng ngóng, chắc chắn cháu sẽ làm đội kém điểm.
    Cuộc thi đấu lại diễn ra rất suôn sẻ một cách đáng ngạc nhiên, cho đến khi cuộc thi chạy trong bao tải. Mỗi đứa trẻ phải nhảy vào trong bao từ tư thế đứng, ôm bao nhảy đến đích, quay vòng lại nơi xuất phát và nhảy ra khỏi bao.

    Tôi thấy Kristi đứng gần cuối hàng và trông có vẻ hoảng loạn.

    Nhưng khi gần tới lượt Kristi, có một thay đổi trong đội của cháu. Cậu con trai cao nhất trong đội đứng ra sau Kristi và đặt hai tay lên eo của cháu. Hai đứa con trai khác đứng lệch ra phía trước của cháu. Khi đứa trẻ trước Kristi nhảy ra khỏi bao, hai đứa con trai đằng trước giữ bao trong khi đứa con trai đằng sau nhấc Kristi lên và đặt cháu chính xác vào trong bao. Đứa con gái đứng đằng trước Kristi giữ tay cháu và giúp cháu giữ thằng bằng. Cuối cùng cháu cũng bắt đầu nhảy, mỉm cười và tự hào.

    Giữa tiếng hoan hô cổ vũ của các giáo viên, học sinh và phụ huynh, tôi đã cảm ơn trời vì những con người tốt bụng kia có mặt trong cuộc đời đã giúp cho đứa con gái khuyết tật của tôi có thể cảm thấy mình như là một con người thật sự.

    Và tôi đã bật khóc.

  14. #14
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định

    YÊU THƯƠNG THẬT NHIỀU


    Cynthia Hammond

    Mẹ tôi không nói chuyện với cha tôi. Mẹ đã không nói với cha năm năm rồi, và vì thế cha tôi rất biết ơn mẹ.

    Tôi đã khóc vào lần cuối cùng mẹ nói với cha. Tôi đã thấy cha mẹ nói chuyện với nhau dù tôi không nghe được lời. Cha thì thầm, mẹ cũng thì thầm.

    Hình dáng của hai người hiện lên trong ánh sáng khung cửa sổ ở cuối sảnh đường dài. Cha tôi vươn người về phía giường mẹ nằm, trán chạm vào trán. Tấm biển "Phòng Giải Phẫu" ở trên cánh cửa ở phía sau họ. Tay nắm chặt tay như thể họ đang nắm giữ trái tim của nhau. Như thể họ lần đầu tiên gặp nhau, như thể hai người tình bị ép phải xa nhau. Bị ép chia tay trong ngày của sống và chết. Họ phải quyết định cùng nhau, làm hay là chết. Làm và chết. Hai người đã sống cho nhau trong suốt bốn mươi năm qua. Mẹ tôi bị một chứng bệnh làm máu không đến được não. Trải qua ba năm, bệnh tật đã làm cuộc sống của mẹ xấu đi đến đáng sợ. Cuộc sống của mẹ có thể được kéo dài nếu cuộc phẫu thuật được tiến hành ngay. Đã có mười hai con người dũng cảm đi trước và chỉ có ba người đã thoát khỏi bệnh. Tôi đã chứng kiến cha mẹ mình suy nghĩ để đi đến quyết định, cả hai đều nguyện cầu trước cái chết. Mẹ tôi muốn sống, muốn làm thử. Những vòng xoáy, quay cuồng… Rồi sự an bình đến.

    Chúng tôi biết mẹ đã dũng cảm như thế nào. Cả ba chị em chúng tôi tập trung quanh giường của mẹ trong bệnh viện cảm thấy thời gian như đẩy chúng tôi tiến tới ngày định mệnh hôm sau. Chúng tôi mỉm cười với mẹ, bịn rịn khi chia tay, và chỉ mong câu chúc "Chúc mẹ ngủ ngon" không phải là câu chia tay cuối cùng của chúng tôi với mẹ.

    Cha đã thức cả đêm để cầu nguyện, những lời cầu nguyện của tình hêu. Thật đau đớn khi phải rời cha vào đêm đó, thật quá đau đớn khi nghĩ đến cha phải cô đơn một mình. Nhưng cha nói với chúng tôi rằng cha không cô đơn, ít nhất là vào đêm đó, cha đã có tình yêu của mình. Và bình minh tới. Chúng tôi tập hợp lại và cầu nguyện. Chúng tôi hôn mẹ, ôm cha và đi theo giường của mẹ cho đến khi chỉ có một người được phép đi tiếp bên cạnh.

    Cha đã đi tiếp bên cạnh mẹ cũng như cha vẫn luôn làm vậy. Hai người đã ở bên nhau trong suốt bao khó khăn. Mẹ đã mồ côi từ bé và phải sống hết nơi này qua nơi kia. Cha cũng là con út thứ chín trong một gia đình nghèo.

    Và họ đã tìm thấy trong nhau gia đình của mình. Chúng tôi, những đứa con rất được yêu thương. Chúng tôi được cha mẹ cho những gì mà hai người đã không thể có thủa thiếu thời: an bình, giáo dục, đạo đức. Chúng tôi được sinh ra từ tình yêu.

    Tôi thấy cha hôn mẹ và hai người rời nhau. Mẹ được đưa qua cánh cửa, một mình. Cha, lưng quay về phía tôi, đặt tay lên cánh của, cầu nguyện cho tình yêu và sức mạnh và hy vọng. Cha quay người và đi chậm chậm về phía tôi. Ánh bình minh chiếu sáng trên khuôn mặt cha và tôi nhận thấy tình yêu của cha sâu đậm đến chừng nào.

    Tình yêu của sự hy sinh bản thân. Một tình yêu quá lớn tới mức ông ước mong mang hết cái đau cho mẹ, người đang phải chịu một mình.

    Và dù với tình yêu của chúng tôi bao quanh, cha vẫn đi một mình khi chúng tôi chờ mẹ tỉnh lại, những tháng đầy nghi ngờ và hồi phục.

    Cuối cùng, mẹ đã mất tiếng nói nhưng mẹ đã thắng trong cuộc chiến vì sự sống.

    Mẹ đã không nói với cha năm năm rồi, và vì thế cha tôi rất biết ơn mẹ.

  15. #15
    bachduong Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    4,055

    Mặc định

    VẾT THƯƠNG


    Không rõ tác giả

    Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.

    Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.

    Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.

    Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."

    Tuần lễ này là tuần lễ quốc tế về tình bạn. Bạn hãy chỉ ra cho bạn bè mình, rằng bạn quan tâm đến những người đó. Hãy gửi câu chuyện này đến mỗi người mà bạn coi là BẠN. Còn nếu bạn nhận được câu chuyện này có nghĩa là người gửi coi bạn thật sự là bạn của mình.

    Chúc bạn hạnh phúc!!! Bạn là bạn tôi và tôi rất coi trọng điều này. Hãy tha thứ cho tôi nếu có lúc nào đó tôi đã để lại trong lòng bạn vết thương nào đó. Hãy gửi cho bạn bè mình lá thư này và cả gia đình bạn nữa. Bạn tôi đã gửi cho tôi và tôi gửi cho Bạn.

 

 
Trang 1 của 2 12 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •