CÁNH VÕNG RU EM
Trần Văn Lý


Mượn những tia nắng của mặt trời
Anh dệt thành cánh võng ru em
Nhưng mặt trời lắc đầu rồi bảo
Chỉ ban ngày còn tối thì không

Lại muốn muôn sợi tơ của mặt trăng
Để dệt thành cánh võng ru em
Mặt trăng buồn trên cao khẽ nói
Tiếc! Thường qua nơi tuyết trắng mênh mông

Quyết đi tìm những đóa hoa khoe sắc
Triệu triệu bông dệt cánh võng ru em
Nhưng lại sợ thu qua đông tới
Hoa nở…rồi tàn biết tính làm sao

Thôi về thôi! Về với trái tim mình
Anh mang những câu thơ dệt thành cánh võng
Ru em suốt đời…
Ru em mãi mãi…
Không thôi!