Tôi lao vào bếp nấu nướng một cách vô thức và rồi thực tại kéo tôi về. Tôi ném tung tất cả, đau đớn nấc nghẹn từng hồi. Hình ảnh về anh và người con gái khác trong màu áo vu quy làm tôi gục ngã...

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Học hết lớp 8, anh theo gia đình sang nước ngoài định cư, khi ấy trong mắt tôi anh không có gì đặc biệt ngoài là một cậu nhóc cùng lớp cao lênh khênh, chuyên mặc quần cộc lốc qua mắt cá chân nhưng có nụ cười rất hiền...

Rồi năm tôi học lớp 12, trong một dịp trở lại thăm quê hương anh đã liên lạc lại với bạn bè ngày ấy. Sau những chuyện trò hỏi han nơi xa xứ, chúng tôi dần trở nên gần gũi hơn, chia sẻ hơn và thân thiết hơn, những cuộc đi chơi chung cùng hội bạn ngắn dần.

Vào một ngày đẹp trời anh đã ngỏ lời yêu lãng mạn, với xe đón đưa, bữa ăn dưới nến cùng lời tỏ tình đầy mật ngọt... Tôi bẽn lẽn gật đầu trong niềm hạnh phúc ánh trên đôi mắt anh lấp lánh... mở ra một chuyện tình dài thật dài.

Ngày nào tan trường tôi cũng đưa mắt tìm anh đang chờ tôi dù nắng dù mưa, lúc nào chúng tôi cũng hào hứng và quấn quýt... Hai đứa cùng vẽ lên bao ước mơ về gia đình trong tương lai. Chưa bao giờ chúng tôi giận nhau vì thời gian với 2 đứa lúc nào cũng vô cùng quý giá. Anh chăm sóc tôi rất ân cần, chu đáo và nhẹ nhàng... Và rồi cái ngày ấy cũng đã đến, 3 tháng trôi qua. Anh đi mà tôi khóc ngất.

Ngày nào chúng tôi cũng liên lạc, email, điện thoại... rồi những lá thư tay anh viết vội gửi về với những tấm hình... Tôi yêu và nhớ anh biết chừng nào, ngày nào tôi cũng ngồi say sưa ngắm nhìn anh qua webcam, nói chuyện với anh không biết chán.


Anh bao dung và kiên nhẫn chờ đợi vết thương lòng trong tôi lành sẹo...

Một năm trôi qua, ngày anh trở về cũng đã đến thật gần, tôi nín thở, mong thời gian trôi. Tôi vẽ lên bao điều, nhưng rồi ngày ấy không tới, anh không về được vì vấn đề gia đình.

Thất vọng, nhưng vẫn yêu anh lắm, với tôi chậm lại cũng được, tôi có thể chờ anh vô bờ bến cơ mà. Tôi cứ mãi ru ngủ con tim cho đến một ngày... đời nhiều chữ ngờ mà tôi-con tim 18 ngây thơ khờ dại, đã chết đi đến cả nghìn lần khi được biết tin anh sắp lấy vợ. Tôi nghe tin và gạt phắt đi cái điều hết sức vô lý đó, tôi ngây dại yêu anh, tin anh cho đến một ngày, một người bạn của tôi cũng là người quen của gia đình anh gọi điện thông báo chính xác cho tôi thông tin đó. Tôi nghe mà ù hết cả, trống rỗng và vô hồn, tôi lắp bắp không nói lên lời vội cúp máy. Tôi lao vào bếp nấu nướng một cách vô thức và rồi khi thực tại kéo tôi về. Tôi ném tung tất cả, đau đớn nấc nghẹn từng hồi. Hình ảnh về anh và người con gái khác trong màu áo vu quy làm tôi gục ngã...

5 năm sau, tôi vẫn là tôi, vẫn yêu anh với một tình yêu nín lặng, âm thầm nhìn anh nơi phương xa, nguyện cầu cho anh được hạnh phúc. Tôi ôm hình ảnh đứa con đầu lòng của anh như của ruột thịt của mình vậy. Tôi không yêu được ai khác, dù tôi khá xinh xắn và hoạt bát bên bạn bè, nhưng khi màn đêm buông xuống, tôi trở về là tôi đau đớn.

Giờ đây, tôi đã tìm được một trái tim đủ sức sưởi ấm cho băng giá lòng tôi tan chảy, anh bao dung và kiên nhẫn chờ đợi vết thương lòng trong tôi lành sẹo. Còn tôi, sau những đớn đau cuộc tình đầu mang lại, tôi đã dần mở lòng và đón nhận anh, lòng tôi lại bình yên đến lạ kỳ. Cảm ơn anh, cảm ơn cuộc sống!

Theo 24h
Bacsi.com