Khi chúng ta yêu rồi cưới nhau, bạn bè ngạc nhiên lắm. Nhìn vào cái tính lông bông của em, có người đã buông câu: “Để coi được mấy ngày!”.

Người ta ngạc nhiên cũng đúng, bởi lúc đó em hoàn toàn không có một ý niệm gì về chuyện sẽ cùng anh làm lụng kiếm tiền, tiết kiệm, sinh con, mua nhà và trăm ngàn thứ khác. Em lấy chồng cứ như đồng ý tham gia một trò chơi mà mình được quyền đặt luật chơi, đối phương phải chấp thuận: không sống ở quê, không làm dâu, không sống chung nhà với bất kỳ ai khác…


Với ai đó, hôn nhân là ràng buộc, riêng với em, hôn nhân là sự giải phóng: em thoát khỏi thị xã buồn và tọc mạch của miền Trung, hòa mình vào một thành phố lớn nơi không ai biết ai nên rất tự do: đi làm, đi chơi, muốn ăn muốn mặc gì tùy thích… Nhà thuê? Không sao. Xe cà tàng? Không sao. Quần áo sida? Cũng không sao nốt! Em bay nhảy vô tư, kết bạn bè mới, chẳng chú ý đến cả giờ giấc, nhiều hôm về nhà tối muộn, chồng chẳng có gì ăn, vợ vô tư thông báo: “Em ăn rồi”!

Anh luôn nghiêm khắc với em, luôn cân nhắc trước những ý muốn nhiều lúc rất điên rồ của em và luôn làm em bực tức, khó chịu. Anh nhắc em cẩn thận, ý tứ vì mình ở nhà thuê, nhắc em bạn bè chừng mực, nhắc em phải quý trọng chỗ làm… Em nghe tai này lọt qua tai kia, một phần vì anh “cà tẩm” lắm, phần khác là vì em cũng làm ra tiền, thậm chí nhiều tiền hơn anh. Những khi mình cãi nhau, có lúc em nói lấy anh là một sai lầm, có lúc em tuyên bố bất chấp tất cả. Cuộc hôn nhân của mình dạo đó sao cứ giống những đồi cát ven biển quê mình, chỉ có cát trắng và xương rồng. Anh lầm lụi tìm lối đi xuyên qua cát nóng, tránh những bụi xương rồng gai nhọn, trong khi em cứ dừng lại, lắc đầu, quay lui. Nếu anh không nắm chặt tay em kéo đi, nếu chúng mình không vừa giằng co vừa chạy giật cục từng đoạn ngắn như thế, chắc không bao giờ em đi qua được hết đồi cát ấy cùng anh.

Thực tại giáng vào em cái tát đầu tiên khi em dính bầu thằng cu Bí: chủ nhà không cho thuê nữa vì sợ đàn bà đẻ, công ty cắt hợp đồng vì sợ em nghỉ thai sản, bạn bè lơi dần những cuộc cà phê cà pháo vì ngán bà bầu xấu xí mệt mỏi, tiền bạc cạn dần. Con mới ở trong bụng được bốn tháng đã bị đặt tên là Bí. Ốm nghén, thất nghiệp, tìm thuê nhà khó khăn, em nản toàn tập. Mọi việc dồn lên vai anh. Em đổ lỗi cho anh về tất cả những gì mình phải gánh chịu. Tình yêu của em sao mà phù phiếm khiến tình yêu của anh trở nên quá cơ cực!

Anh thật sự cũng không biết mình đã làm cách nào để tha nổi em qua cái quãng thời gian ấy, lúc mà cả tình yêu lẫn năng lượng sống trong em đều èo uột đến đáng ngờ. Khi con ra đời, em mới bắt đầu hồi phục lại. Tình yêu với sinh linh nhỏ bé ấy đã dạy em nhiều thứ: em kiên nhẫn hơn, hiểu những gì con mình sẽ phải cần đến, hiểu anh hơn như một người cha của con mình. Lúc ấy, có lẽ là lúc em bắt đầu yêu anh thực sự…

Nhìn vào những gì chúng ta đã trải qua để có được ngày hôm nay, em hiểu anh đã đúng nhiều hơn là em nghĩ. Em không được nương nhờ “cây cao bóng cả” khi chia sẻ cuộc đời với anh, cả hai đứa đều đầu trần đi giữa nắng. Bóng mát của những bụi xương rồng nhỏ bé lắm, không đáng gì giữa cái nắng miền Trung, nhưng nếu trên cát trắng không có những bụi xương rồng gai, sẽ rất khó để định hướng mà đi, để tính toán từng chặng nghỉ. Cảm ơn anh đã lặng lẽ đứng đó, để những vó ngựa digan không lạc mất đường về…

Thủy Nguyên (PNO)

BACSI.com