Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    songxanh Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Oct 2011
    Bài viết
    1,471

    Mặc định Biển, nỗi nhớ và em...

    Nỗi nhớ ấy từng ngày, từng ngày sống cùng em, em đã nghe không biết bao nhiêu lần bài hát ấy, bài hát anh không hát mà chỉ đọc cho em nghe.

    Ngày anh đi, cơn mưa nhẹ đầu Thu chợt đến, "anh sắp đi rồi, em giữ gìn sức khỏe và cố gắng học tốt, mọi việc đều phải cố gắng em nhé!". Em không được biết chính xác ngày nào anh đi bởi như anh nói: "Anh sợ ngày chia tay".

    Cứ thế, anh đi. Một năm, hai năm, ba năm, lần nào anh về em cũng cảm nhận được dù anh không báo trước. Sự có mặt của anh trong cuộc sống để em, đứa con gái vô tư, hồn nhiên chỉ biết học và học, sống ích kỷ, chỉ biết làm theo ý mình đã biết được thế nào là yêu thương, thế nào là chia sẽ, thế nào là lòng bao dung và tha thứ. Từng ngày trôi qua, em lao vào học hành, vào công việc, mỗi khó khăn, mỗi vui buồn, mỗi va chạm trong cuộc sống, bên em lúc nào cũng có câu nói của anh "Cố lên em nhé". Em đã sống những ngày không anh như thế đấy.


    Một ngày:
    - Anh có chuyện muốn nói với em
    - Sao vậy ạ? Sao hôm nay anh ngập ngừng thế? Cùng lắm thì anh nói với em là anh có vợ rồi thôi mà - Em đã bất giác đã nói ra những lời ấy một cách vô tình thôi nhưng không ngờ..

    - Sao em biết? Bạn bè đã có ai biết mình quen nhau đâu? Ai đã nói với em?

    - Không ai cả, em cũng không hiểu nữa, tự nhiên em nói vậy thôi, không ngờ là đúng
    - Anh đã nợ cô ấy quá nhiều, hãy hiểu cho anh, anh..

    Em không nhớ cảm giác của em lúc đó thế nào nữa, chỉ nhớ rằng những ngày sau đó em đã khóc, rất nhiều. Gần bảy năm, không quá dài nhưng cũng đủ cướp đi quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời.Có những người con trai khác sau anh, có người sau này là bạn thân, cũng có những người chỉ còn là quá khứ, nhưng tất cả đều có một điểm chung, họ đến rồi đi mà không ai tìm được lý do, chỉ mình em biết được vì sao?

    - Sao em không lấy chồng đi? Không thể cứ sống mãi như thế được

    - Có thể, nhưng chưa phải lúc này

    Đúng vậy, lúc này em đang tập cho mình một thói quen khác.


    Em lại lao vào công việc, lại tiếp tục học hành, lại lao vào nhữngchuyến đi tình nguyện đến với đồng bào, đến với vùng lũ, đến với những vùng đất đỏ như quê hương anh và đôi khi lại nghe thấy ai đó thúc giục "lấy chồng đi Bé", em đáp lại họ một nụ cười gượng gạo, có cái gì đó cay cay nơi khóe mắt.

    Cuộc đời đôi khi thật trớ trêu, trong những chuyến đi ấy, em đã gặp anh ấy, một người có cái tên giống anh, giống đến cả tên đệm, em đã giật mình khi biết được điều ấy. Là bạn của bạn thân em nên khi đến với một miền đất xa lạ,anh ấy đã giúp đỡ em rất nhiều, nơi đó cũng là một miền đất đỏ anh à. Con người đó dường như cũng mang một phần của anh trong mình, cũng chăm chỉ, cũng nhiệt tình, cũng yêu biển và cũng nói với em rằng "Cố lên em nhé". Tim em như có ai bóp chặt, nghẹt đến không thở được khi nghe câu nói ấy, em phải làm gì đây anh? Hãy cho em biết em phải làm gì đây? Em muốn gào thét lên giữa những cơn sóng biển kia để chúng có thể cuốn đi mãi mãi những kí ức về anh.

    - Cho anh được gặp lại em, một lần cuối cùng thôi nhé?
    - Không,
    - Vì sao?
    - Vì em sẽ lấy chồng

    Em không biết liệu đó có phải là tình yêu, em thật sự rất sợ, em sợ anh ấy sẽ trở thành hình bóng của anh mãi mãi, em rất sợ lại làm anh ấy tổn thương như những người trước đó bởi anh ấy cũng giống họ,không biết vì sao em yêu biển và...không biết sự tồn tại của anh.

    [email protected]
    (Eva.vn)


    BACSI.com
    Ảnh đính kèm Ảnh đính kèm  

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •