Tôi đã nghe mẹ nói câu này quá nhiều lần. Chỉ cần tôi mắc một sai lầm nào đó, dù lớn hay nhỏ, là ngay lập tức mẹ tôi lại hét lên: “Mẹ đã dặn bao nhiều lần là con không được làm thế này”. Mẹ đã dặn nhiều lắm rồi ạ! Con không đếm nổi số lần, nhưng điều đó không có nghĩa là con cố tình cãi lời mẹ hay nổi loạn. Chỉ là con quên hoặc không ngờ cách hành xử đầy cảm tính của mình đã không mang lại kết quả tốt đẹp.

Ngày qua ngày, tôi thường xuyên nghe mẹ nhắc đi nhắc lại câu ấy. Tôi nghe đến mệt mỏi nên dặn lòng, sau này sẽ không để con cái phải nghe câu này từ mẹ mình.

Rồi cũng đến ngày tôi lập gia đình, có con và làm mẹ. Thằng bé càng lớn càng nghịch ngợm kinh khủng. Những trò quậy phá của nó làm tôi muốn phát điên, giận run người. Tôi nhớ có lần thằng cu đòi theo mẹ xuống bếp phụ nấu cơm, phụ đâu không thấy mà nó lấy hũ muối, đường và xà bông bột trộn chung với nhau và bỏ vào thau rau tôi đang ngâm nước muối. Hay như cái lần nó buồn tè và chạy ngay vào đống quần áo khô tôi chưa kịp xếp, khoái chí “tưới” vào đó. “Kinh hoàng” hơn, nó bắt được con thằn lằn, to bằng ngón tay cái rồi ngọt ngào kêu “mẹ, mẹ xòe tay ra”, khiến tôi gần như chết giấc vì sợ. Cũng giống mẹ mình, tôi quát tháo ầm nhà và phết vào tay, mông thằng nhóc mấy cái đau điếng.


Những lúc ấy, rất nhiều lần tôi đã suýt thốt ra câu: “Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần là không được làm thế này/thế kia!”. Nhưng nhớ lại cảm giác chán ghét khi nghe mẹ hét lên, tôi lại dằn lòng, cố nhẫn nại dặn dò mọi điều mà biết rằng, chỉ ít phút sau thôi, thằng con siêu quậy của tôi sẽ lại tiếp tục làm như chưa từng được cảnh báo.

Rồi cũng đến lúc tôi không nhịn được và hét toáng lên câu nói chán ngắt của mẹ - ngày - xưa khi nó - anh chàng siêu quậy phá và không biết sợ của tôi - dí theo, dùng tay đập chết cho bằng được con gián. Tôi vẫn còn nhớ mình đã dùng toàn bộ sức lực dồn tiếng hét vào gương mặt ngây thơ đang nhìn tôi với đôi mắt ngấn lệ cố tỏ ra vô tội: “Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần là không được chạm tay vào những con vật gớm ghiếc này. Quỳ gối và úp mặt vào tường cho đến khi nào mẹ tha lỗi thì thôi!”.

Tôi từng đọc rất nhiều sách về kinh nghiệm dạy con và rất ưng ý một bí quyết: “Khi trẻ làm sai, bạn hãy bình tĩnh và nhỏ nhẹ nói với bé: “Nếu là mẹ thì mẹ sẽ làm khác”. Thế nhưng, tôi bất lực không áp dụng được trong những tình huống mình gặp. Trong cơn nóng giận, tôi đã lặp lại những từ mà tôi từng rất dị ứng. Câu nói đó, thái độ đó, như đã ăn sâu vào tâm trí tôi và chỉ đợi thời cơ thích hợp là tuôn ra ào ào như lũ cuốn.

Từ hôm thốt ra câu nói quen thuộc mà mình vốn không thích ấy, bỗng dưng tôi không còn giận mẹ. Tôi ân hận vì đã lầm bầm những câu ngoa ngoắt mỗi khi mẹ nói những từ ấy. Tôi thấy mình đang dần giống mẹ. Giống đến nỗi khi mắng con, tôi cũng giật mình vì ngỡ mẹ đang la mình. Tôi hiểu và thương mẹ hơn.

SONG NGUYỆT (PNO)

BACSI.com