Điện thoại ngừng, rồi lại reo.
"" Em đang ở đâu?anh sẽ tới đó?"
- Anh nghe rõ đây. Đừng bao giờ gọi cho tôi nữa.
Điện thoại vẫn cứ reo, 1 em bé trượt patin mỉm cười và nói Hello với tôi 1 cách thản nhiên, tôi cũng mỉm cười đáp lại.
Cuộc sống vẫn luôn tiếp tục.
12:00 đêm Anh vẫn gọi. Nhìn điện thoại reo mà không có chút xúc cảm gì.
-Anh đang ở trước cửa nhà em rồi.
-Anh về đi.
-Không, anh sẽ chờ đến khi em ra gặp anh.
......
-Anh sao thế? Anh bị ngã xe ah?Sao người anh toàn đất thế này?
-Anh chưa chết được đâu.
Nồng nặc mùi rượu.Tôi vào nhà pha 1 ly nước chanh cho anh để anh tỉnh táo hơn.
-Cho em số điện thoại của bạn anh, để em bảo họ đến đón.
-Không,anh tự đi về được.
-Vậy anh về đi, muộn rồi.
Chợt anh ôm tôi vào lòng, xiết nhẹ: “ Anh sai rồi, anh hối hận lắm rồi, anh biết lỗi của mình rồi. Xin em cho anh 1 chút thời gian. Anh sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện. Rồi mọi việc sẽ theo như kế hoạch của anh. Anh sẽ làm mọi việc trở lại như 2 năm trước đây."
-Đúng là anh say mà.
-Anh bảo bố mẹ anh xuống thưa chuyện với bố mẹ em được không?
-Để làm gì?
-Anh muốn em là vợ anh.Nếu không lấy được em thì cả đời này anh sẽ luôn phải dằn vặt khốn khổ. Anh sẽ không lấy ai cả nếu như người đó không phải là em.
-Vậy anh ở vậy luôn đi.
-Em tàn nhẫn quá.
-Cũng chưa thể bằng anh.
-Ngày mai là ngày anh về nhà,đúng 10h sáng mai anh sẽ đến đón em,anh sẽ cho em xem cái này.
-Em sẽ không đi đâu.
-Vậy anh sẽ chờ em ở trước cửa công ty.


Tôi lãng đãng với những kỉ niệm ngọt ngào mà tôi đã cố gắng để quên (Ảnh minh họa)

Hoá ra cái anh muốn cho tôi xem chính là cái ngày anh và cô bé ấy chia tay nhau.Tôi không thể đứng đó để tiếp tục nghe họ cãi vã nhau, họ yêu nhau mà hơi 1 tí là điên à, dở à.Tôi chẳng hợp với phong cách đó 1 chút nào.
Ngoài kia, người ta đang giăng lưới bắt cá.Tôi để họ lại nói chuyện với nhau.
Rất lâu sau,anh dắt xe đến..
-Được 3 con rồi này,to lắm.
-Em à.Anh và cô ta giờ không còn gì nữa rồi.
-Anh làm trò trước mặt em àh?
-Em không tin thì đọc tin nhắn cô ta vừa gửi cho anh.
-Anh nên suy nghĩ lại.
-Lẽ ra anh nên kết thúc từ rất lâu rồi.Trước sau thì cũng phải kết thúc thôi.
....Tôi lặng yên nhìn người ta câu cá.

Điện thoại reo,xong anh hỏi tôi.: - Em à?anh phải làm gì bây giờ?cô ta đang làm ầm ầm lên ở bên kia.Cô ta nhất định đứng dưới mưa mà không vào nhà..
-Anh nên bắt xe sang Quảng Châu ngay để đưa cô ấy vào nhà.
Anh nhìn xoáy sâu vào tôi, mắt long lanh như có lệ. Nếu như người khác thì họ sẽ nghĩ rằng anh sắp rơi lệ đấy, chỉ bởi họ đâu có biết đôi mắt của anh dường như lúc nào cũng ướt át như đôi mắt cá vàng.
-Anh không là gì trong em nữa sao?
Tôi khẽ mỉm cười.
-Em à.Em nghĩ sao về chuyện chúng mình?
-Chuyện gì?
-Mình yêu nhau lại từ đầu được không em?
-Muộn rồi anh.
-Em có người khác rồi à?
-Không, chỉ là em đã nói với anh hết rồi.
-Anh thật ngu ngốc phải không? Anh sẽ không để mất em 1 lần nào nữa đâu.
Anh sẽ đánh đổi tất cả để có được em.

Tôi không nghe anh nói nữa,tôi lao đi như cơn gió trong giông bão, nước mắt đã chảy xuống má từ lúc nào không hay. Tôi lãng đãng với những kỉ niệm ngọt ngào mà tôi đã cố gắng để quên,giờ đây nó như 1 cuốn phim quay chậm trước mặt tôi, chèn ép tôi, bắt tôi phải nhìn lại, cảm nhận lại, để rồi lại khiến tôi khốn khổ. Chúng tôi thậm chí còn chưa có 1 cuộc chia tay lần cuối cơ mà, lần đó là tôi lầm lũi ra đi và vác theo hàng bao câu hỏi chất chứa về anh. Đến giờ tôi cũng chưa thể tìm ra câu trả lời cho mình được. Tôi cứ đi, đi như đến 1 nơi xa xăm vô định, không cần biết có chướng ngại vật chắn qua, ở đâu có tiếng vang vẳng xung quanh tôi: "Phải rồi, anh thật ngốc khi đã đánh mất em".

(Theo Blog Việt)
eva.vn


BACSI.com