Thành đứng trong quầy bar nãy giờ, đôi mắt không rời khỏi cô:

-Chị không sao chứ?

Cô im lặng nhìn cậu ta, có một nỗi buồn đang tan ra, thấm sâu vào bản nhạc tàn của đêm.

- Chị muốn uống gì không?

Được rồi, em sẽ không hỏi gì nữa nhưng em sẽ pha cho chị một cái gì đó nhé! Thành nói rồi với tay lên kệ rượu, cậu ta rót riêng biệt từng loại rượu vào một chiếc ly ngắn bé xíu. Thành đặt ly Cocktail trước mặt cô, tay kia cầm chiếc bật lửa châm lên bề mặt của ly rượu một cách điêu luyện. Cậu đưa cho cô một chiếc ống hút, nháy mắt với cô đầy lém lỉnh:

- Cocktail B52, rất thích hợp để đốt cháy điều gì đó trong lòng. Cắm ống hút vào, hút thật nhanh chị ạ.

Cô nói cám ơn, không chờ đợi Thành nói thêm điều gì ly cocktail đã hút cạn, cô cũng mong nó có thể đốt cháy điều gì đó đang nghẹn lại trong lòng mình.

- Cậu thấy tôi đáng thương?

- Theo chị thì sao?

- Tôi không biết…

- Em thích những cô gái cá tính như chị

- Cậu biết gì về tôi nào?

- Nhiều hơn những gì chị nghĩ

- Suy nghĩ của trẻ con…

- 23 tuổi vẫn bị coi là trẻ con sao?

Cô bật cười vì những lời đối đáp của Thành.

- Chị cười rồi kìa! Ly cocktail xem chừng có tác dụng rồi đây.

- Có thể …

- Sao cậu chọn nghề này?

- Cũng là một cái duyên thôi chị, nhưng chủ yếu là do sở thích.


Đủ chân thành để biết em yêu anh (Ảnh minh họa)

- “Duyên” ? Ừ, nhà Phật nói rằng tất cả mọi thứ trên đời này đều bắt nguồn từ chữ “duyên”. Tôi cũng tin là như thế.

- Chị còn yêu người ấy chứ?

Cô không trả lời câu hỏi của Thành, vội đứng dậy đẩy chiếc ghế qua một bên.

- Tôi phải về rồi, cậu cũng thu dọn đồ rồi về nghỉ đi.

- Chị này!

- Cậu không nghe thấy tôi nói gì à?

- Bạn em bảo rằng khi ta thích một người, người ấy giống như mây. Vì chưa “hữu duyên” nên mây bay mất, đã “đặng duyên” thì mây sẽ hóa thành mưa để ở lại bên người.

- Có thể bạn cậu nói đúng….! Tôi phải về rồi, Giáng sinh vui vẻ!

- Vâng, Giáng sinh vui vẻ!

Câu nói của Thành cứ văng vẳng trong đầu cô, có lẽ duyên phận của anh và cô chỉ có thể đi được đến thế, chỉ có thể dài đến vậy. Ngoài đường gió rít lên từng hồi, đôi má cô đỏ lên vì buốt lạnh. Cô khe khẽ cất lên mấy câu hát về giáng sinh trong bài hát lúc nãy mình nghe được trong quán “Merry merry Christmas, lonely lonely Christmas…”

Với cô… cô hiểu rằng…

Cuộc sống là chờ đợi 1 người đủ chân thành để yêu thương ta, dù biết sự chờ đợi ấy có thể sẽ kéo dài đến khi sự sống kết thúc.

Hoặc rằng hãy đủ khôn khéo để lừa dối ta, lừa dối ta cả 1 đời, đừng bao giờ để ta phát hiện ra, cho đến khi cái gọi là sự sống ấy kết thúc.

Sinh nhật lần thứ 26 của mình, thị trấn Mộc Châu đón cô bằng những con đường quanh co phủ đầy nắng gió cao nguyên, những thung lũng bạt ngàn hoa cải trắng, những hàng dã quỳ vàng ươm nở muộn. Cô ngồi sau xe của người bạn đồng hành, giơ cao bàn tay xương gầy của mình lên trước bầu trời lộng gió, để gió lùa qua những kẽ tay. Gió là những dải lụa vô hình không sắc màu, gió mang mây của cô đi thì cũng sẽ mang được những muộn phiền của cô bay mất. Cô khẽ mỉm cười… dường như tất cả những ưu tư đã ở lại phía sau. Cô sẽ mở lòng mình, sẽ chờ đợi mối nhân duyên tiếp theo.

Cô mở chiếc máy nghe nhạc, chọn chức năng thu âm và thì thầm.

“ Ngày…tháng…năm…

Gửi anh của tương lai…

Nếu như cuộc đời này mỗi người chỉ có một giấc mơ

Vậy thì em sẽ nguyện cầu hai chữ TỰ DO

Em sẽ làm một con chim tự do, bay đến cùng trời cuối đất

Ở nơi cùng trời cuối đất ấy đợi anh, đợi chờ anh phát hiện… rằng… em vẫn luôn ở bên cạnh anh.

Mộc Châu mùa đông, bản Ba Phách, dã quỳ vàng nở mênh mang. Anh của tương lai, anh đã nghe thấy chưa?”

(Theo BlogRadio)
eva.vn


BACSI.com