1. Các thuốc lao chuẩn, thiết yếu còn lại có thể dùng:

SM: diệt khuẩn, sinh sản nhanh

PZA: khó làm test nhạy cảm, cũng như khó bị kháng. Dùng PZA nên phối hợp với SM hay các loại Aminoglycosid khác để có tác dụng tối đa.

EMB: kềm khuẩn nên dùng để ngăn ngừa kháng với những thuốc diệt khuẩn khác.
TB1: kềm khuẩn, không có vai trò trong điều trị đa kháng thuốc, vì khi phối hợp với Thioamid sẽ gây kháng chéo và tăng độc tính.

2. Các thuốc lao hàng thứ 2, dự trữ dùng trong điều trị lao đa kháng. Aminoglycosid: diệt khuẩn, nếu kháng với SM thì thay bằng Kanamycin (ít mắc tiền); Amikacin và Capréomycin rất mắc tiền.

Thioamid: diệt khuẩn: có 2 loại: Ethioamid và Prothioamid (dung nạp tốt hơn).
Fluoroquinolon: Ofloxacin và Ciprofloxacin: diệt khuẩn yếu. Sparfloxacin gây phản ứng da.

Cyclosérin kềm khuẩn, ngăn ngừa kháng thuốc cho thuốc diệt khuẩn khác, độc tính cao.

Para-aminosalicylic acid (PAS) kềm khuẩn, ngăn ngừa kháng thuốc cho các thuốc lao khác.

Thuốc khác: không có- vị trí trong điều trị lao đa kháng thuốc như Rifabutin một dẫn xuất của Rifampicin (kháng chéo với RIF), Clofazimin chỉ tác dụng trên M. Leprae và M.Ulcerans.

3. Kháng thuốc chéo:
Ðiều trị sẽ không hiệu quả khi dùng nhiều thuốc cùng một nhóm, hay dùng thuốc có kháng chéo với nhau.

Thioamid và TB1: VKL kháng Thioamid thì kháng TB1 trên 70% số trường hợp.
Aminoglycosid: Kháng SM thì dễ kháng Kanamycin và Amikacin. Nhưng kháng SM, Kana và Amikacin, VKL còn nhạy Capreomycin.

Fluoroquinolon: Ofloxacin, Ciprofloxacin gây kháng chéo với các Fluoroquinolon khác.

Cyscloserin và Terizidon: có kháng chéo.