Thường khi thiếu đói người ta mới ăn vụng. Nhưng điều ấy không đúng nữa: nhiều người no đủ, thậm chí thừa mứa, mà vẫn cứ ăn vụng.

Trong chuyện “ăn vụng” này có lẽ cay đắng nhất khi một người đàn ông quần quật làm việc để chăm lo cho gia đình, chu cấp đầy đủ cho vợ con, bỗng một ngày phát hiện ra vợ mình vụng trộm với người khác.

Mà nào phải cô ta thiếu thốn gì đâu cơ chứ… Ông bà nói vụng trộm - đã vụng là trộm rồi, là xấu rồi. Có mang thêm bao nhiêu hoa lá lãng mạn vẽ vời cho chuyện đó thì cũng là ăn vụng mà thôi.

Cái tát

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể tát một ai đó, nhất là tát một người phụ nữ, lại là vợ tôi - người tôi yêu hơn tất cả mọi người đàn bà khác trên đời, kể cả mẹ. Vậy mà tôi đã tát cô ấy. Cái tát khiến tôi sững sờ, tê dại. Điều kinh khủng nhất là cô ấy - vợ tôi chỉ đứng yên nhìn tôi, bình thản, lạnh lùng, không hề phản ứng lại. Đâu rồi người con gái nhỏ bé, yếu đuối, dịu dàng tôi từng yêu? Em chai sạn đến thế rồi sao? Em lạnh lùng đến thế rồi sao? Tôi tát cô ấy mà như tát thẳng vào mặt mình, bỏng rát, nhục nhã. Tôi bất lực trước vợ mình, bất lực trước sự tan vỡ của cái tổ ấm gia đình mà tôi hết lòng vun đắp…
Khi phát hiện vợ ngoại tình, tôi sửng sốt đến mức không tin đó là sự thật. Tôi lục tung tất cả những email của em, những đoạn chat của em với nhân tình, moi bới cả những tập tin đã xóa trong thùng rác laptop, lục tung trí nhớ của tôi về những lần em đi công tác, để rồi ngỡ ngàng nhận ra sự thật là hiển nhiên. Đàn ông chúng tôi ít khi tỉ mỉ, vụn vặt quan tâm đến từng thay đổi nhỏ của vợ mình, để biết em mua thêm đồ lót mới, sexy hơn; để biết em thỉnh thoảng nghĩ đến ai khác khi đứng nấu ăn bên bếp...

Mà đàn bà thì quá giỏi giấu giếm, quá giỏi che đậy, quá giỏi viện dẫn những lý do để biện minh cho sự xao lãng của mình. Tôi chỉ là một thằng đàn ông ngộc nghệch, khờ khạo, đâu biết rình mò em, quan sát phân tích em để biết em đang phiêu du cùng một thằng cha khác?

Nỗi đau đớn của người đàn ông bị vợ phản bội lớn hơn gấp nhiều lần nỗi đau của người đàn bà khi phát hiện ra chuyện đó. Tôi có chủ quan, thiên vị không khi nghĩ như vậy? Dù sao phụ nữ cũng đã được gia đình, xã hội gieo rắc trước những ý nghĩ tiêu cực theo kiểu đàn ông là một lũ tồi tệ.

Nói cách khác, đàn bà đã được tiêm vắc xin phòng vệ. Còn lũ đàn ông vụng về, lại được giáo dục rằng bản chất của phụ nữ là chung thủy, là yêu thương, là giữ gìn tổ ấm... Vì vậy, khi phát hiện ra cái sừng mọc trên đầu mình đã dài cả thước, tôi đau lắm, đau đến mức đã khiến một người đàn ông có giáo dục, một người nâng niu em như báu vật của đời mình, đã phải giáng cho em một cái tát.


Tại sao?

Kẻ bị phản bội nào cũng tự đặt câu hỏi: tại sao người ta phản bội mình?

Tại em không yêu tôi mà tôi cứ ép em lấy tôi làm chồng? Không phải. Chúng ta đã có thời yêu nhau và tôi tin lúc ấy em yêu tôi thật lòng. Chúng ta sống với nhau những năm đầu tiên của hôn nhân trong ngọt ngào và hạnh phúc. Chúng ta có một đứa con trai xinh xắn. Em có một người chồng chỉ biết hùng hục đi làm, tiền mang hết về đưa vợ.

Tôi không rào giậu cuộc đời em, em cũng đi làm, cũng thăng tiến. Vị trí của em làm em xinh đẹp ra, quyền uy hơn, chứng tỏ được trí tuệ và khả năng điều hành của em. Ở nhà đã có người giúp việc. Dạo gần đây, có lần em pha cho tôi một ly nước cam, tôi cảm động lắm, cứ thầm mơ ước vợ mình sẽ trở lại giống như ngày mới cưới, sau giờ làm về cặm cụi nấu cơm và ăn cơm với chồng. Nhưng tôi nén lòng mình lại. Tôi biết giấc mơ ấy đã không còn thực tế.

Đọc những lời âu yếm của em với tình nhân, tôi nhớ lần hiếm hoi cả nhà ngồi xem tivi buổi tối, khi một chàng diễn viên Hàn mặt búng ra sữa mở miệng nịnh người yêu trong phim, em có vẻ xúc động lắm. Nhìn em lúc ấy, tôi biết em nghĩ: “Sao chồng mình chẳng bao giờ nói thế nhỉ?”. Sao tôi lại không biết, nhưng… lẽ ra lúc ấy tôi phải giải thích cho em hiểu, rằng một tập phim dài khoảng 60 phút, một bộ phim khoảng 20 tập, chàng diễn viên ấy đóng phim trong vài tháng rồi thôi. Còn tôi, tôi sống với em 20 năm, 40 năm, 60 năm.

Chàng diễn viên ấy chỉ diễn theo lệnh của đạo diễn, theo sắp xếp của kịch bản. Còn tôi, tôi không muốn diễn với em. Tôi không có đạo diễn, không có kịch bản; nói cách khác, tôi vừa là diễn viên vừa là đạo diễn vừa là nhà biên kịch, có ai làm chừng ấy vai trong suốt cuộc đời dài mà không mệt mỏi, không phạm sai lầm? Em đã không tìm được bạn diễn nơi tôi, nên em đã đi tìm bạn diễn khác, có phải vậy không? Cuộc sống gia đình mình là đời thực, còn những lúc em đi ăn vụng là em diễn đấy! Cũng như chàng diễn viên kia vậy, lúc về nhà hẳn sẽ không thể tiếp tục vai diễn ấy với bạn đời của mình, trong ngôi nhà của mình…

Ngày xưa, hai ta chỉ có chung một đòi hỏi ở cuộc đời này: muốn được sống cùng nhau. Nhưng hình như khi có được rồi, những đòi hỏi lại tiếp tục nhiều lên, nhiều đến tận cùng vô lý, mà chúng ta đều đã không nhận ra. Ta đòi hỏi dành thời gian cho tình yêu nhưng cũng phải có thời gian kiếm nhiều tiền; chồng có sự nghiệp rồi vợ cũng phải thành đạt; có chồng con nhưng còn phải có bạn bè thân; mang thai sinh nở nhưng cũng phải gọn gàng, xinh đẹp; được chồng yêu thương mà cũng phải được những người đàn ông khác hâm mộ… Đã có thời tôi nghĩ đàn bà thật là giống tham lam, không biết thế nào là đủ, chiều theo những đòi hỏi bất tận của các bà để mà chết sớm sao? Để suốt ngày đi hái hoa đồng nội và mở miệng là thốt lên những câu sến rện, rẻ tiền, như một thằng ngớ ngẩn sao? Tại sao, tại sao vợ tôi không nhận ra điều đó?

(còn tiếp)


Theo Phụ Nữ TPHCM
giadinh.net.vn


BACSI.com